EM NHỚ MÃI NHỮNG MÙA THU XƯA

Mùa thu xưa nơi Ba Đình lịch sử
Non sông còn vang mãi tiếng Bác Hồ
Nắng ấm trời thanh cờ sao rực rỡ
Từ mùa thu ấy đến ngàn sau.
Em nhớ mãi cũng mùa thu xưa
Bao lớp tiền nhân tiếp bước lên đường
Bão đạn mưa bom nhưng vẫn một lòng vì nước
“Hy sinh tất cả”để giải phóng quê hương.
Đất mẹ vừa lành những vết thương
Trên quê em cũng mùa thu ấy
Rực cháy trong tim tiếng Bác vọng về
Hàng vạn đàn anh vững bước lên đường.
Mùa thu nay em cắp sách đến trường
Nhớ Bác Hồ muôn vàn yêu thương
Nhớ bao anh hùng đã quên mình vì nước
Tổ quốc ghi công mãi muôn đời
Em nhớ mãi những mùa thu xưa.
Thi Nang

ANH HÙNG ÁO VẢI LÊ VĂN ĐẠM

Về thăm địa đạo nhớ ngàn chiến công
Qua miền Đất Thép biết bao anh hùng
đã sống mãi với quê hương yêu dấu
Suốt một đời vì Tổ quốc thân thương.
Từ dưới hầm sâu cuộc đời tăm tối
Khói lửa lan tràn,thực dân đế quốc
bắn phá bạo tàn làng mạc nát tan
Khiến cả triệu nhà sống kiếp lầm than.
Lê Văn Đạm người anh hùng Đất Thép
Trước cảnh đau thương của đất nước mình
Con đường Cách mạng,Bác Hồ dìu dắt
Rồi mùa thu xưa chú Đạm lên đường.
Cương quyết ra đi nguyện cùng sông núi
Nắng lửa mưa dầu vượt qua khốn khó
Pháo xới bom cày lòng mẹ xót đau
Áo vải bạc màu sáng tấm lòng son.
Chú quyết tâm tìm trăm bom pháo lép
Chế tạo lại thành vũ khí đấu tranh
Diệt thằng đế quốc,giết loài lang sói
Rồi đường tương lai Cách mạng không ngừng.
Trong chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử
Chú cùng dân quân phất cao ngọn cờ
Giải phóng Đồng Dù,theo đường quốc lộ
như thác vỡ bờ tiến về thành phố
Lịch sử sang trang thống nhất nước nhà.
Lê Văn Đạm trui rèn trong địa đạo
Chú lớn lên từ Đất Thép Thành Đồng
Hơn bốn mươi năm qua,quê hương in bóng chú
Rạng rỡ ngàn năm áo vải anh hùng.
Thi Nang

MỘT TRÁI TIM SON

Bóng ai thấp thoáng giữa xuân hồng
Hết cảnh đông tàn,đã lặng dông
Gót ngọc yêu kiều in mặt đất
Tóc mây óng ả rủ tơ lòng
Dâng bầu ngóng đợi cho người đếm
Trút túi thương sầu để bạn đong
Một trái tim son vừa mở ngõ
Ngày về gặp lại thỏa chờ mong
Thi Nang

 

GIÓ CUỐN HOA BAY

Gió cuốn hoa bay dưới nắng hồng
Trời già khắc nghiệt nổi cơn dông
Cho người trở lại đành rơi lệ
Để kẻ ra đi phải chạnh lòng
Vượt núi không nề đường lắt léo
Qua đồi chẳng ngại bước long đong
Quay về vắng bóng em yêu cũ
Chỉ thấy màu sim nhuộm tím dòng!
Thi Nang