Anh Hùng Nguyễn Văn Thương [ Trang 2 ]

Quay về trang 1

1000. Mong sao đất nước hòa bình mà thôi!”
Rằng: “Nay mẹ hiểu rõ rồi,
Bấy lâu mẹ đã đứng ngồi không yên
Sợ con dang dở tình duyên
Bây giờ mới biết con hiền tôi trung”
“Mẹ ơi ! Gặp đấng anh hùng
Con nguyền một dạ thủy chung đợi chờ
Biết đâu là bến là bờ?
Trao thân gửi phận để nhờ mai sau”.

VIII-Hai Em tâm sự với Ba Hiếu
Sương chiều lãng đãng vườn cau
1010. Hoàng hôn ráng đỏ nhuộm màu cỏ cây
Vầng trăng hết khuyết rồi đầy
Nắng vàng hiu hắt,làn mây lững lờ
Thuyền đang tách bến xa bờ
Người đi biết đến bao giờ gặp nhau?
Lơ thơ cỏ úa khô nhàu
Lặng nhìn cảnh vật dàu dàu nét hoa.
Hai Em thơ thẩn vào ra
Đi tìm Ba Hiếu để mà tỉ tê:
“Hằng ngày công việc bộn bề
1020. Chị không có dịp kể về anh Thương
Quen nhau đã mấy năm trường
Mỗi lần gặp gỡ thêm vương vấn lòng
Đâu là bến đục,bến trong?
Gần thì e lệ,xa mong ngóng chờ
Tình này là thật hay mơ
Mà sao chị thấy hững hờ tơ duyên?
Đã mang chút phận thuyền quyên
Luôn luôn phải lấy trinh nguyên làm đầu
Dù cho biển hóa nương dâu
1030. Nhưng lòng vẫn giữ tròn câu chung tình”.
Hiếu rằng: “Một đóa hoa xinh
Còn phong kín nhụy,hương trinh ngạt ngào
Cớ chi chắn cổng ngăn rào?
Vườn xuân lại khép lối vào đành sao?
Anh Thương là đấng anh hào
Chị nên đón nhận tình trao của người
Bây giờ đang lúc xinh tươi
Tương lai héo úa hết thời xuân xanh
Đến khi cánh rã lìa cành
1040. Làm sao ghép lại cho lành chị ơi !
Em mong chị hãy nhận lời
Cùng Thương gắn bó trọn đời bên nhau”.
Hai Em mặt ủ mày chau:
“Tình duyên đợi đến mai sau mới tường
Hiện nay mỗi kẻ một phương
Không nề trải gió dầm sương sắc tàn
Thương còn chê chị cầu an
Nên chưa ngỏ ý,chưa bàn việc chi
Sợ gì lỡ vận lỡ thì
1050. Thong dong nhẹ bước về đi một mình
Theo lời tổ chức giải trình:
Chưa cho chị lập gia đình với Thương
Tư V cản ngõ chia đường
Lòng người thăm thẳm khôn lường nông sâu
Éo le cho mối tình đầu
Mười hai bến nước biết đâu mà về
Thuyền chưa trở lại sông quê
Làm sao vẹn cả đôi bề mới hay?”
Nghe qua,Ba Hiếu tỏ bày:
1060. “Mai vàng chưa nở bướm bay rập rờn
Ru cành ngọn gió xuân mơn
Hương thơm phảng phất ong vờn trêu hoa
Mặc cho nắng táp mưa sa
Luôn luôn giữ vẹn thân ngà trắng trong
Tìm người gửi phận má hồng
Xe tơ kết tóc một lòng thủy chung
Bền tâm đợi khách anh hùng
Thương là dũng sĩ kiên trung tuyệt vời
Tấm gương khí tiết sáng ngời
1070. Xả thân vì nước cho đời bình an
Cho dân thoát khỏi lầm than
Gia đình hạnh phúc,giang san thái hòa.
Đừng làm phật ý mẹ già
Chị mà ưng thuận cả nhà hân hoan
Xứng đôi vừa lứa phượng loan
Mong sao mọi việc chu toàn êm xuôi”.
Hai Em lo lắng khôn nguôi
Ai người đem đến niềm vui cho nàng?
Phân vân đứng trước đôi đàng
1080. Lòng mang nhiều nỗi ngổn ngang rối bời
Quanh vườn gót ngọc dạo chơi
Bồi hồi đứng ngắm lá rơi âm thầm
Ai là tri kỷ tri âm?
Mắt trông vào cõi xa xăm mịt mờ.
Trên cành nhện thả đường tơ
Sợi thương,sợi nhớ,sợi chờ đợi ai?
Người ơi có thấu cảnh này
Đêm đêm trăn trở ngày ngày nghĩ suy!

IX-Thương bám theo để tìm hiểu Hai Em làm nghề gì ?
Riêng Thương từ lúc chia ly
1090. Chàng đang suy tính đường đi lối về
Một mình trở lại xóm quê
Ghé nhà thăm mẹ,cận kề Hai Em
Lần này chủ yếu để xem:
Hằng ngày đi lại nàng đem theo gì?
Nhưng Em nào có biết chi!
Cứ mang hành lý mỗi khi lên đàng
Đó là chiếc giỏ ngụy trang
Những thang thuốc bắc giấu “hàng” bên trong
Tay cầm một ví ny-long
1100. Càng trông càng thấy bóng hồng thướt tha
Thoáng qua Thương đã đoán ra:
Dựa vào phong cách nàng là giao liên
Từ đây gặp gỡ thường xuyên
Bên nhau gửi ý trao duyên mặn mà
Tình càng thắm thiết đậm đà
Khi gần hoan hỉ,khi xa u hoài
Chàng về thao thức đêm dài:
Gót sen ai biết hằng ngày đi đâu?
Biết bao suy nghĩ trong đầu!
1110. Làm sao để có được câu trả lời?
Bình minh Thương đã đến nơi
Nhanh chân đúng lúc kịp thời dò xem
Trước giờ “đi chợ” của Em
Vừa khi nàng đã vén rèm bước ra
Ân cần mời bạn vào nhà
Cùng nhau tâm sự,dùng trà thơm ngon
Ước mơ duyên nợ vuông tròn
Thiết tha ý ngọc sắt son lời vàng.
Má Hai Kiều vội bảo nàng:
1120. Ở nhà nấu nướng đãi trang anh hào
Hai Em ửng đỏ má đào
Ngập ngừng chưa biết nói sao cho vừa.
Thấy nàng lúng túng,Thương thưa:
“Để Em đi chợ kẻo trưa mất rồi!”
Gặp nhau rồi lại chia phôi
Vừa qua chàng hiểu khúc nôi khá nhiều
Trước khi tạm biệt má Kiều
Thương nhờ mua giúp mấy liều thuốc tây
Mỗi người một lối phân hai
1130. Hẹn nhau gặp ở nơi này chiều nay
Đúng giờ Thương trở lại đây
Vầng dương rải xuống ngàn cây nắng vàng
Sau khi giao thuốc cho chàng
Hai Em vội vã lên đàng đi ngay
Vì theo quy ước đường dây
Nhận “hàng” về phải trao tay kịp thời
Nên nàng đâu dám nghỉ ngơi
Chân son đã trải nhiều nơi bao ngày
Yêu kiều vóc liễu dáng mai
1140. Tóc mây thả xuống bờ vai mượt mà
Nàng vừa ra khỏi cổng nhà
Thương liền bí mật rà rà bám theo
Vượt qua lối nhỏ ngoằn ngoèo
Người sau kẻ trước sương gieo mờ mờ
Hai Em đã đến đúng giờ
Ở nơi liên lạc đang chờ đang mong
Cho đầu mối nhận “hàng” xong
Nàng quay gót ngọc nghe lòng nhớ nhung
Đâu ngờ có khách anh hùng
1150. Dõi theo từng bước đi chung một đường
Lối về nhạt bóng tà dương
Từ đây đã giúp cho Thương hiểu nàng:
Hằng ngày Em phải ngụy trang
Phòng khi gặp giặc dễ dàng vượt qua
Vừa xong một cuộc điều tra
Chàng đà biết rõ nàng là giao liên
Ra vào thành phố thường xuyên
Gót sen in dấu khắp miền quê hương

X-Thương nhờ cụm trưởng Ba Hội đến nhà má Hai Kiều để bàn việc hôn nhân của Thương và Hai Em
Thương về nghe dạ vấn vương
1160. Nhớ người nhớ cảnh nhớ thương bóng hình
Khi chiều tà lúc bình minh
Nhiều lần gặp gỡ tâm tình với nhau
Nhớ đêm trăng sáng vườn cau
Nhớ ngày nắng gắt héo màu cỏ hoa
Sum vầy rồi lại cách xa
Biết bao kỷ niệm đậm đà tình quê.
Nhớ nơi lối nhỏ đi về
Nhớ từng giây phút cận kề thuyền quyên.
Chàng lên tổ chức báo liền:
1170. Cho Ba Hội biết tình duyên của mình
Trình bày cặn kẻ phân minh
Nghe qua cụm trưởng đồng tình với Thương
Chọn ngày giờ để lên đường
Trúc tre còn đọng hạt sương trên cành
Tiếng gà báo hết năm canh
Vầng dương chiếu sáng long lanh lá điều
Người sang nhà má Hai Kiều
Gia đình đón tiếp rất nhiều cảm thông
Khi người nêu vấn đề xong
1180. Mẹ già chấp thuận gả chồng cho con
Hai Em má đỏ như son
Vừa mừng vừa thẹn nàng còn lặng yên
Mẹ quay sang hỏi con hiền
Nàng vui đồng ý kết duyên với chàng
Một lời đã tỏ đá vàng
Tình càng đằm thắm nghĩa càng bền lâu
Không màng cách trở sông sâu
Chung tay xây mối duyên đầu đẹp tươi
Trên môi nở những nụ cười
1190. Cả nhà đầm ấm tình người thân yêu
Theo riêng ý má Hai Kiều
Giúp Thương tiếp tục được nhiều dịp may
Bàn về hôn lễ tương lai
Má cho Ba Hội định ngày cưới luôn.
Nhưng Em gặp phải nỗi buồn:
Cây còn cội,nước còn nguồn khó thay!
Em về đơn vị trình bày:
Trống xuôi kèn ngược không ai thuận lòng!
Sợ khi hôn lễ vừa xong
1200. Rút người tình báo ở trong nội thành
Tin đồn chắc hẳn lan nhanh
Bọn tề xã sẽ tiến hành điều tra
E rằng chúng khám phá ra
Lộ người lộ việc khó mà yên thân

XI-Tư Lê và má Hai Kiều tổ chức lễ cưới bí mật cho Thương và Hai Em
Em đang trấn tĩnh tinh thần
Bền lòng vững chí nghĩ gần nghĩ xa
Chợt nhìn thấy khách vào nhà
Bên trai cử đến đó là Tư Lê
Có tài ăn nói khỏi chê
1210. Thường ngày ăn mặc chỉnh tề nghiêm trang
Tác phong nhanh nhẹn đàng hoàng
Bạn bè cảm mến,xóm làng thương yêu.
Người thưa chuyện với má Kiều
Vạch ra từng ý từng điều dở hay
Để cho có lợi cả hai
Việc nhà việc nước chung vai gánh gồng
Cùng nhau làm lễ tơ hồng
Cưới xin bí mật sẽ không hại mình
Mẹ già hớn hở đồng tình
1220. Chị em phấn chấn gia đình hân hoan
Đứng ra tổ chức an toàn
Má Kiều dốc sức lo toan việc này
Ngày vui đã đến đẹp thay!
Xứng đôi gái sắc trai tài xe duyên
Hôm nay ván đã đóng thuyền
Trăm năm hạnh phúc phỉ nguyền ước mơ
Vài ba mâm cỗ đơn sơ
Thương,Em đến trước bàn thờ của cha
Rể,dâu đứng cạnh mẹ già
1230. Ngậm ngùi tưởng nhớ người đà hy sinh
Mẹ tuyên bố với anh linh:
“Thương là con rể của mình từ đây
Ở trong hoàn cảnh thế này
Giặc đang giày xéo đêm ngày điêu linh
Tôi vì nước,Đảng,dân mình
Không làm đám cưới linh đình cho con
Mong ông nhận tấm lòng son
Phù trì hai trẻ vuông tròn hôn nhân”.
Bao ngày gần gũi ái ân
1240. Đi về chung sống đã gần ba năm
Vợ chồng đẹp dạ yên tâm
Vui trong hạnh phúc âm thầm ai hay.
Nàng sinh được một con trai
Gia đình đầm ấm trúc mai thuận hòa

XII-Thương từ biệt gia đình để đi học ở Hà Nội
Bỗng thư triệu tập đến nhà
Lần này Thương phải đi xa nhiều ngày
Tin vừa nhận được chiều nay
Chàng đang chuẩn bị chia tay lên đường
Suốt đêm thao thức trên giường:
1250. “Em ơi! Khói lửa chiến trường chưa tan
Đồng bào chịu cảnh lầm than
Nước chưa thống nhất muôn ngàn khổ đau
Ngày mai mình tạm xa nhau
Bền tâm vững chí trước sau một lòng
Leo đèo,vượt núi,qua sông
Anh ra Hà Nội học xong sẽ về
Thương em ở lại làng quê
Dù nhiều công việc bộn bề sá chi!
Đừng lo đừng tủi làm gì!
1260. Nơi nhà chớ có sầu bi một mình
Gắng công chăm sóc gia đình
Trọn lòng trung hiếu,vẹn tình quê hương
Nhớ cho con trẻ đến trường
Dù đời một nắng hai sương chẳng nề
Đường dài vạn dặm sơn khê
Lúc nào anh cũng nhớ về vợ con”.
Nàng rằng: “Dẫu núi đá mòn
Em luôn vững dạ sắt son ngóng chờ
Đợi anh trở lại bến bờ
1270. Quê nhà vợ yếu con khờ mãi mong
Hai đầu cách núi ngăn sông
Người đi kẻ ở nghe lòng xốn xang
Trăm cay nghìn đắng không màng
Càng nhiều gian khổ mình càng nhớ thương
Xa hình cách bóng đôi phương
Cánh chim hun hút,dặm đường mù khơi
Mịt mờ góc bể chân trời
Trăng soi bàng bạc,sương rơi lạnh lùng
Mặc cho sóng gió bão bùng
1280. Nhưng tình mình vẫn thủy chung đậm đà
Dù gần hay ở cách xa
Trái tim mãi mãi sẽ là của nhau”.
Phút giây sum họp qua mau
Sương mai giăng phủ trắng màu cỏ cây
Một vùng ảm đạm khói mây
Thướt tha vóc liễu,khô gầy dáng mai
Hành trang Thương khoác lên vai
Chàng cầm tay vợ hẹn ngày đoàn viên
Ngậm ngùi rẽ thúy chia uyên
1290. Tiễn chồng vào chốn lâm tuyền xa xăm
Nghẹn ngào nuốt lệ vào tâm
Giọt buồn giọt tủi âm thầm lắng sâu
Chàng qua hết mấy nhịp cầu
Nàng còn thờ thẫn nghiêng đầu trông theo
Lặng nhìn phong cảnh buồn teo
Hai Em về với quê nghèo con thơ.

XIII-Trên đường đi,Thương nhận được thư và quay về để nhận tài liệu
Khi Thương đi được bốn giờ
Đến vùng giải phóng bất ngờ có thư
Hay tin,chẳng dám chần chừ
1300. Trưa rừng,chiều phố tựa như chim bằng
Trải bao nắng táp sương giăng
Hết đồi lại suối rồi băng qua đồng
Quyết làm nhiệm vụ cho xong
Để lên Bình Phước nội trong ngày này
Theo xe ra Bắc sáng mai
Nếu mà trễ chuyến,chờ vài ba trăng
Cho nên Thương trổ tài năng
Vượt qua trở ngại khó khăn trên đường
Không nề vất vả dặm trường
1310. Lòng son dạ sắt kiên cường xông pha
Trở về cơ sở của ta
Nhận xong tài liệu,Thương ra đi liền
Bấy giờ chiều xế,bóng xiên
Chàng đang dồn bước trên miền đất hoang
Oai phong,chững chạc,đường hoàng
Toát lên khí phách hiên ngang hào hùng
Mùa khô oi bức một vùng
Cao xanh buông nóng xuống nung lòng người
Bên lề ngọn cỏ kém tươi
1320. Lơ thơ nhạn vẽ lưng trời xa bay

XIV-Thương chiến đấu anh dũng và kiên cường
Bỗng nghe tiếng vọng bên tai
Trực thăng của giặc sà ngay trên đầu
Thương nhìn chưa biết nấp đâu!
Ngó lên thấy lũ diều hâu đang ngồi:
Một thằng Mỹ,một chiêu hồi
Cầm loa thả bả tanh hôi dụ hàng
Thương dùng súng ngắn đang mang
Bắn luôn năm phát sài lang ngã nhào
Trực thăng trúng đạn,lên cao
1330. Khói phun,bốc cháy nên lao xuống đồng
Thương lăn ra đất mấy vòng
Chạy về phía ruộng có trồng nhiều khoai
Vội đem tài liệu giấu ngay
Rồi qua công sự,chỉ vài phút sau
Trực thăng lại đến rất mau
Đổ quân Mỹ xuống ùa vào bao vây
Chàng cầm cự ở nơi đây
Hạ từng tên giặc,diệt bầy xâm lăng
Tinh thần chiến đấu rất hăng
1340. Trườn lên phía xác mấy thằng tử thương
Lẹ làng chàng lấy súng trường
Nhanh tay bắn trả đối phương chết nhiều
Quân thù phách lạc hồn xiêu
Nhưng Thương dẫu gặp lửa thiêu chẳng lùi
Chàng đang bị đạn xuyên đùi
Mặc cho máu chảy,không chùi,quên đau
Vì lo ngó trước trông sau
Xung quanh lá nát,cỏ nhàu,thây phơi
Hai mươi lính Mỹ lìa đời
1350. Những tên sống sót tìm nơi ẩn mình
Thương ngồi ngẫm nghĩ lặng thinh:
Hôm nay chấp nhận hy sinh được rồi!
Đạn còn chỉ một viên thôi!
Máu hồng hòa với mồ hôi đẫm người
Quyết tâm lấy một chọi mười
Dù cho thể xác tả tơi chẳng nề
Hết lòng vì Đảng vì quê
Vì dân vì nước không hề tiếc thân.
Một thằng giặc Mỹ tới gần
1360. Chờ cho khoảng cách ngắn dần kề bên
Lẩy cò khẩu súng gầm lên
Thương bình tỉnh để trừ tên lính thù
Trên đầu đạn bắn vù vù
Vang rền chiến địa khói mù bụi bay.
Chàng toan vơ súng trổ tài
Không ngờ trái ngạt nổ ngay cạnh hào
Mất nhiều máu,sức dần hao
Lại thêm hơi độc ngấm vào trong tâm
Khiến cho mặt mũi tối tăm
1370. Nên chàng ngất xỉu rồi nằm mê man
Xót người quả cảm trung can
Một mình dám đánh trăm ngàn địch quân
Vầng dương nhuộm đỏ chiều xuân
Xả thân vì nước,quên thân vì đời
Không màng thịt nát máu rơi
Hiên ngang,anh dũng,sáng ngời chí trai

PHẦN BA:THƯƠNG BỊ GIẶC BẮT
I-Thương bị giặc bắt và đánh đập tàn nhẫn
Giặc càn tác quái tác oai
Bắt Thương rồi chúng thẳng tay trả thù
Đánh vào trán dập đầu u
1380. Đá vào sườn,ngực sưng vù nhói đau
Chàng nghe cổ nóng ran mau
Trào ra bên mép thắm màu máu tươi
Mỹ đem nước tạt vào người
Thương dần tỉnh lại lúc trời hoàng hôn
Nhìn quanh thấy lũ ác ôn
Bên tai lắm tiếng gây ồn ào lên
Sĩ quan ngụy đến hỏi tên
Nhưng chàng chẳng nói chẳng rên làm gì
Mất còn thành bại sá chi
1390. Thà rằng chết đứng,không quì,không van
Dù cho trải mật phơi gan
Vẫn luôn bảo vệ giang san Tiên Rồng
Chụm môi dùng ngụm máu hồng
Chảy ra từ tận đáy lòng của Thương
Phun lên mặt giặc vô lương
Thay lời đáp lại cho phường bất nhân
Quân thù đạp,đá thẳng chân
Giày đinh tới tấp vào thân của chàng
Lòng son dạ sắt vững vàng
1400. Chả nề rát ruột,chả màng tan da
Mặc cho lũ địch khảo tra
Ý tôi chí luyện như là thép gang
Ở trong tư thế hiên ngang
Càng vùi dập xác lại càng bền tâm.
Mỹ cầm cây sắt xăm hầm
Quơ qua quơ lại rồi đâm thẳng vào…
Đùi Thương tiếp tục máu trào
Đất dày cũng thảm,trời cao cũng dàu
Nhưng chàng một mực trước sau
1410. Cắn răng chịu đựng nỗi đau đớn này
Tinh thần chẳng chút lung lay
Ngất đi,tỉnh lại đã hai lần rồi!
Gặp cơn gió giật sóng dồi
Toàn thân nhức nhối,nằm ngồi xót xa

II-Thương khai tên giả là Nguyễn Trường Hân
Bình tâm chàng đã nghĩ ra:
Khai sai lý lịch để mà giấu danh
Theo kinh nghiệm của cha anh
Rơi vào tay địch phải đành thế thôi!
Trên dòng nước xoáy thân trôi
1420. Nếu may mắn sẽ qua hồi trầm luân
Giữa đường gặp bước gian truân
Sẵn sàng cống hiến tuổi xuân cho đời.
Mỹ kia lại hỏi gặng lời:
“Mau nêu tên họ và nơi đi về
Ai sai mi đến đồng quê?
Hiện nay đang sống bằng nghề nghiệp chi?
Do đâu mà quá gan lì?
Làm người sao chẳng tiếc gì đến thân?”
Rằng: “Tôi là Nguyễn Trường Hân
1430. Thanh niên trốn lính với dân vùng này
Vừa khi thấy Mỹ vào đây
Tôi liền lẩn tránh chẳng may sa lầy
Các ông bủa lưới bao vây
Thế cùng nên phải ra tay mở đường…
Quê nhà ở tỉnh Bình Dương
Đến vùng du kích tìm phương sinh tồn
Năm xưa giữa lúc hoàng hôn
Xe tăng càn quét xóm thôn tơi bời
Mẹ cha từ ấy qua đời
1440. Bơ vơ chiếc bóng biết nơi nào về!
Lại không biết chữ,không nghề
Đành cam nương náu làng quê qua ngày
Trải bao sương gió dạn dày
Chiều hôm tải đạn,ban mai đào hào
Sống trong thời buổi binh đao
Thân trai chưa được phút nào thảnh thơi
Ba chìm bảy nổi trong đời
Mặc cho bão cuốn mưa rơi chẳng màng”.
Mỹ rằng: “Mi rất vững vàng
1450. Càng nung lửa đỏ lại càng bền hơn”.
Chiều hồng gió thoảng từng cơn
Gieo thêm lắm nỗi căm hờn,tái tê
Đùi Thương máu chảy dầm dề
Trực thăng Mỹ chở chàng về Lai Khê

III-Thương gặp tên chiêu hồi Chiến Cá ở Lai Khê
Ở đây gặp kẻ u mê
Tên là Chiến Cá ham dê thích tiền
Trước kia chung tuyến giao liên
Từ khi bị bắt hắn liền phản ta
Quên đi nguồn cội ông cha
1460. Chạy theo miếng bả đô-la thả mồi
Trở thành một đứa chiêu hồi
Vào luồn ra cúi thật tồi tệ thay!
Khom lưng làm kiếp tay sai
Những điều gã biết đã khai sạch rồi!
Lòng lang dạ thú tanh hôi
Khéo tài múa mép khua môi lắm lời
Nhưng ta đổi chỗ kịp thời
Di dời căn cứ sang nơi an toàn
Bền gan bảo vệ cơ quan
1470. Không màng bom dội,giặc càn,pháo rơi.
Thân Thương đau đớn rã rời
Ngẩng nhìn mây trắng lưng trời cao bay
Hôm nay lâm cảnh tù đày
Hùm vào cũi sắt biết ngày nào ra
Hoàng hôn lãng đãng sương sa
Gợi lên bao nỗi xót xa tím lòng
Thừa cơ Chiến Cá tâng công:
“Thằng này tôi biết từ trong chiến trường
Tính danh là Nguyễn Văn Thương
1480. Kiên cường,bất khuất,xem thường nguy nan
Kinh qua bộ đội công an
Được phong dũng sĩ tin lan khắp miền
Rồi sang tình báo giao liên
Từ trong thành phố nối liền chiến khu”.
Tai nghe lời nịnh như ru
Quan thầy híp mắt gật gù ngẫm suy.
Tâu xong,Chiến Cá bước đi
Đóng vai một kẻ từ bi cứu người
Đến bên Thương,hắn mỉm cười
1490. Tâm xà khẩu phật buông lời hỏi thăm:
“Chào anh Tư!Đã bao năm!
Chia ly đôi ngã xa xăm mịt mờ
Hôm nay gặp lại bất ngờ
Anh em bè bạn bây giờ khỏe không?”
Thương trừng mắt,tức đầy hông
Vơ cây sắt,lấy sức gồng quật ngang
Trúng ngay vào mặt sài lang
Khiến tên phản bội vội vàng lui ra
Môi sưng,răng gãy,lệ sa
1500. Hắn ôm miệng máu rên la thét gào
Mấy thằng lính giặc xông vào
Đè Thương trói lại,dùng dao dọa chàng
Dù cho nguy hiểm không màng
Chàng đang ngửa cổ sẵn sàng hy sinh
Xả thân vì nước quên mình
Tấm gương dũng cảm trung trinh sáng ngời.
Một tên đại úy đến nơi
Hỏi qua Chiến Cá để khơi ngọn nguồn
Thằng chiêu hồi được dịp tuôn:
1510. Những lời nịnh bợ cúi luồn cầu vinh
Quên đi ngày tháng chiến chinh
Quên ơn bạn cũ,quên tình quê hương
Hắn đem lý lịch Hai Thương
Khai cho bọn Mỹ cùng phường tay sai

IV-Quân thù tiếp tục tra tấn Thương
Quân thù chớp lấy tin này
Sĩ quan bảo lính dừng ngay vở tuồng
Hắn bèn giở thói ngông cuồng
Hất hàm chửi tục rồi buông giọng liền:
“Mi là tổ trưởng giao liên,
1520. Hôm nay sa lưới có phiền lòng không?
Thân ngươi đang bị xiềng gông
Cá nằm trên thớt đừng hòng thoát ra
Bao nhiêu địa điểm thường qua?
Bao người quen mặt ở xa hay gần?
Hãy mau nói rõ từng phần
Hằng ngày mi đã mấy lần về đi?”
Thương rằng: “Mày quá đa nghi
Ta đây mù chữ biết gì mà khai
Cớ sao lại cứ hỏi hoài?
1530. Nghe lời lải nhải ù tai nhức đầu!
Trường Hân có tội chi đâu!
Mà đời lắm nỗi cơ cầu đắng cay!
Tụi bay tra khảo đọa đày
Một người trốn lính dạn dày gió sương”.
Sĩ quan ngụy giật tóc Thương:
“Có thằng Chiến Cá am tường về mi
Đúng không Tư Hiếu gan lì?
Sao quên tình bạn cố tri chốn này?”
Thương rằng: “Tôi chẳng quen ai
1540. Đơn thân chiếc bóng đêm ngày quạnh hiu
Các ngươi đặt chuyện bày điều
Nghe theo kẻ xấu dệt thêu lắm lời!”
Quan nghiền hút thuốc hai hơi
Dùng tay gảy nhẹ cho rơi bớt tàn
Than hồng cháy rực chưa tan
Hắn cầm dúi mạnh vào làn da non
Đùi Thương phỏng đỏ như son
Nhưng lòng dũng sĩ vẫn còn vẹn nguyên
Giặc thù say máu cuồng điên
1550. Lấy dao của lính đâm xuyên đùi chàng
Thương đang bình tĩnh vững vàng
Cắn răng chịu đựng không màng đớn đau
Bọn người ở đấy nhìn nhau
Kẻ xanh nét mặt,kẻ chau lông mày
Cùng khâm phục đấng anh tài
Dù cho nát thịt tan thây chẳng sờn
Mắt Thương rực lửa căm hờn
Trui rèn ý chí cứng hơn sắt đồng
Toàn tâm bảo vệ non sông
1560. Dù thân bầm giập,nhưng lòng sá chi!
Quân thù hách dịch ra uy:
“Hãy khai cho đúng tên mi là gì?”
Thương liền đáp lại tức thì:
“Trường Hân tên gọi từ khi chào đời”
Sĩ quan ngụy vội cướp lời:
“Hiếu…Hân…cũng chỉ một người là Thương
Hôm nay mi đã cùng đường
Còn khai tên giả để lường gạt ta!”
Giặc bèn rút lưỡi lê ra
1570. Nghiến răng trợn mắt như là ma vương
Giáng vào tay trái của Thương
Tai nghe tiếng “rắc” gẫy xương,điếng người
Rơi rơi những giọt máu tươi
Tái tê dạ xót,rã rời thân đau
Rồi chàng ngất lịm khá lâu
Lơ mơ tỉnh lại nặng đầu,ê vai
Âm thầm nghĩ đến ngày mai
Còn nhiều thử thách chông gai bất ngờ
Từng giây,từng phút,từng giờ
1580. Luôn luôn thận trọng kẻo vơ sai lầm
Nhìn thù bằng mắt hờn căm
Làm cho lũ giặc phải khâm phục mình
Liều thân chẳng ngại hy sinh
Tận trung với Đảng,tận tình với dân
Từ đây tạc dạ tên Hân
Để lời khai trước khớp lần khai sau
Địch quân điện thoại cho nhau
Chúng không đánh nữa mà lau máu đào
Rồi băng chỗ bị đạn,dao
1590. Vết thương nhức nhối như bào ruột gan.

V-Mỹ đưa Thương vào lều dã chiến
Thương đang suy nghĩ miên man
Trông ra chợt thấy một quan Mỹ vào
Mặc đồ dân sự bảnh bao
Dềnh dàng vóc dáng,trán cao,hói đầu
Mắt xanh,mũi quặm,râu nâu
Hắn nhìn tựa lũ diều hâu săn mồi
Nụ cười giả lả trên môi
Mỹ rằng: “Anh đã tỉnh rồi!May thay!
Chúng tôi chửa vết thương ngay
1600. Cho anh lành hẳn vào ngày không xa
Mong anh thông cảm bỏ qua
Họ không hiểu biết mới ra nỗi này
Vì không đến kịp nơi đây
Nên người đó đã ra tay phũ phàng”
Mỹ soi rọi lại kỹ càng
Thương nằm bất động,trông chàng thảm thê!
Cơn đau âm ỉ tái tê
Quan ra lệnh chở chàng về dưỡng thương
Xe đưa rước,vội lên đường
1610. Vào lều dã chiến của phường xâm lăng
Người tiêm thuốc,kẻ lo băng
Vài cô y tá siêng năng lẹ làng
Họ thay quần áo cho chàng
Lau chùi bụi máu đã loang khắp mình
Cáng lên giường nệm trắng tinh
Bây giờ chúng lại dùng tình để xoa
Mời Thương uống cốc côca
Dùng thêm chén xúp qua loa đỡ lòng
Chàng thầm nghĩ: “Khỏi đề phòng
1620. Việc chăm sóc đó là không hại gì!
Trước đây Thương đã có khi
Đưa tù binh đến quân y giữa rừng
Lòng nhân ai nỡ dửng dưng
Ta lo chữa trị cho từng bệnh nhân”.
Chàng đang tịnh trí định thần
Bỗng đoàn thiếu nữ hiện thân bên giường
Tóc thề buông thả vương vương
Má hồng,môi thắm,mùi hương ngạt ngào
Lả lơi,õng ẹo khẽ chào
1630. Thướt tha,yểu điệu,khác nào tiên sa
Du dương,nức nở lời ca
Cung đàn tiếng hát ngân nga gợi sầu
Nhưng chàng chẳng thiết gì đâu!
Còn bao nhiêu chuyện trong đầu của Thương
Hiểm nguy phía trước khôn lường
Đôi vai nặng gánh quê hương nước nhà.
Sau giờ dựng cảnh trôi qua
Một cô mở ví lấy ra nhiều hình
Hở hang gợi ái khơi tình
1640. Nhằm lay ý chí cùng tinh thần người
Ả đang mơn trớn,mỉm cười:
“Anh xem các ảnh xinh tươi không nào?
Nếu mà anh thích…,em trao…
Cho anh một bức lộng vào trong tim
Sẵn đây khỏi phải đi tìm
Chiều nhìn sáng ngắm thỏa niềm mộng mơ”.
Thương rằng: “Tôi chẳng bến bờ
Nên không dám vướng dây tơ bận lòng
Thân đang gặp lúc xiềng gông
1650. Đời như chiếc lá trên dòng nổi trôi
Ảnh kia tựa những chim mồi
Người ta bày bán hoa khôi đầy đường!”
Thẹn thùng kiếp gái ăn sương
Ả buông lời tục,rời giường rút êm.
Chỉ còn Thương với màn đêm
Nhớ về đồng đội càng thêm lo nhiều
Xót xa hồi tưởng buổi chiều
Hiện ra trước mắt bao điều nghĩ suy:
“Cơ quan ắt phải dời đi,
1660. Đổi thay tín hiệu…thường khi đã dùng
Các cơ sở cũng chuyển vùng
Một người bị bắt vô cùng gian nan
Thương dù thịt nát xương tan
Dẫu cho giập mật bầm gan chẳng màng
Quyết không khai báo,không hàng
Cường quyền không khuất,tiền vàng không ham
Hy sinh tính mạng đành cam
Lương tâm không bán,không làm tay sai
Trung thành với đất nước này
1670. Kiên trì chiến đấu có ngày thành công
Sắt son vững dạ bền lòng
Chung tay góp sức các đồng chí ơi!”

VI-Mỹ đưa Thương vào biệt thự
Phương đông ửng đỏ chân trời
Tiếng gà eo óc sương rơi mờ mờ
Thương nằm mặt mũi bơ phờ
Thâm quầng đôi mắt lờ đờ nhìn ra
Thấy cô y tá thướt tha
Cùng trung tá Mỹ từ xa đi vào
Giọng nàng thỏ thẻ ngọt ngào
1680. Đôi tay mềm mại má đào ngát hương
Thay băng,chích thuốc cho Thương
Chờ xong,Mỹ đến bên giường thả câu:
“Ở đây sương gió dãi dầu,
Tôi đưa ông đến nơi lầu vàng son
Sống trong biệt thự Sài Gòn
Có người chăm sóc vẹn tròn hôm mai”.
Rồi tay hắn chỉ vào khay:
Bánh mì bơ sữa xếp bày sẵn đây
Dăm bông,xúc xích,thịt quay
1690. Đầy ly nước vắt trái cây cam sành.
“Mời ông dùng bữa ngon lành
Xong,xe sẽ rước về thành phố ngay”.
Đã rơi vô ngục đọa đày
Thương còn nuối tiếc thân này mà chi!
Nhủ thầm: “Mình cứ ăn đi
Để cho có sức kiên trì đấu tranh
Bền tâm một dạ trung thành
Đến giờ chưa lộ mối manh giặc cần
Không gì ân hận phân vân
1700. Luôn luôn giữ vững tinh thần nghe Thương!”
Xe tù chuyển bánh lên đường
Chở Thương chẳng biết về phương hướng nào
Bịt bùng sáu mặt sắt bao
Tiếng còi thỉnh thoảng vọng vào đôi tai
Chàng không nhìn thấy bên ngoài
Chỉ nghe tiếng máy suốt vài dặm khơi
Gió lùa qua lưới thông hơi
Thương nằm phỏng đoán đây nơi ngoại thành
Tăng ga xe vượt khá nhanh
1710. Một giờ sau đó hãm phanh đậu lề
Tay chân chàng đã buốt tê
Bỗng nghe tiếng cổng não nề mở ra
Xe vô dừng trước tòa nhà
Cổng kia đóng lại xót xa can trường

PHẦN BỐN:NHỮNG NGÀY THÁNG TRONG BIỆT THỰ
I-Mỹ dùng đô la,địa vị để mua chuộc Thương
Cửa xe mở,Mỹ dìu Thương
Trên sân hoa nở ngát hương khóm hồng
Lả lơi cùng ngọn xuân phong
Phơi màu khoe sắc xoa lòng tù binh
Mỹ đang bấm máy chụp hình
1720. Thương nhìn cây cảnh hữu tình tươi xanh
Tường cao kín mít vây quanh
Một ngôi biệt thự xinh xinh êm đềm
Khi chàng vừa đến bên thềm
Ngàn tia nắng ấm nung thêm tinh thần
Gặp người chụp ảnh ân cần
Rút ra một tấm đến gần trao tay:
“Tặng anh,hình rất đẹp trai
Để làm kỷ niệm trong ngày đầu tiên”.
Lòng Thương cảm thấy không yên:
1730. “Thân đang trôi nổi biết miền nào đâu?
Nơi đây dù có nhiều lầu
Cũng không bằng chốn rừng sâu,chiến trường
Quen đời dãi nắng dầm sương
Chợt chàng lo lắng chặng đường tương lai
Hay là chúng bắt được ai?
Đưa mình đến nhận mặt mày phải chăng?
Bày trò lưới phủ bẫy giăng
Lố lăng màn kịch lăng nhăng vở tuồng!”
Bước vào phòng khách rèm buông
1740. Gạch bông kiểu dáng hình vuông lát nền
Sa lông gỗ quý ánh lên,
Lọ hồng tươi thắm đặt trên đầu bàn
Bên song treo mấy chậu lan
Tạo nên quang cảnh an nhàn thảnh thơi
Thương nhìn hết lượt khắp nơi
Từ trong bỗng thấy một người Mỹ ra
Cao thân,to xác,trắng da
Xem qua phong độ rất là thanh tao
Bề ngoài lịch sự xã giao
1750. Ông ta vui vẻ đón chào Hai Thương
Sự đời phức tạp khôn lường
Tưởng nguy nhưng lại bình thường mà thôi
Nụ cười Mỹ nở trên môi:
“Mời ông,ta hãy cùng ngồi sa lông”
Thương nghe nhẹ nhõm trong lòng
Vậy điều lo lắng đã không có rồi
Vỗ vai Thương,Mỹ thả mồi:
“Đây là biệt thự chúng tôi tặng đời
Ngôi nhà dùng để nghỉ ngơi
1760. Dành riêng dưỡng sức cho người bên kia
Nhân viên phục vụ sớm khuya
Ở đây không có phân chia bạn thù
Khỏi lo tay gãy đầu u
Không ai đánh đập các tù binh đâu
Mong ông chớ có buồn rầu
Đừng nên sốt ruột đêm thâu ngày dài
Yên tâm tĩnh dưỡng nơi này
Sống cho thoải mái vui vầy khỏe thân”.
Uốn ba tấc lưỡi nghĩa nhân
1770. Ông ta tỏ vẻ ân cần hỏi han
Chỉ vào ngân phiếu trên bàn:
“Phiếu này giá một trăm ngàn đô la
Xem đây như một món quà
Từ nay tiền đó sẽ là của ông
Tùy nghi sử dụng thỏa lòng
Hay đem gửi nó vào trong ngân hàng
Kia là quân phục rỡ ràng
Bông mai trung tá nở vàng đôi vai
Ngọc ngà,gấm vóc,lâu đài
1780. Ông cần ắt sẽ có ngay bây giờ
Dịp may đang đến bất ngờ
Nếu mà bỏ lỡ phải chờ kiếp sau
Thì giờ thấm thoắt qua mau
Tóc xanh mấy chốc nhuộm màu tuyết sương
Tự thân lựa hướng chọn phương
Hoàn toàn tự nguyện tìm đường để đi
Chúng tôi chẳng ép nài chi
Không cần khai báo điều gì nữa đâu!
Đời ai chẳng muốn sang giàu
1790. Giúp cho ông có nhà lầu,xe hơi
Không khuyên,không buộc chiêu hồi
Không dùng những đóa hoa khôi dụ hàng
Sống trong biệt thự khang trang
Càng lâu sẽ thấy đời càng đẹp hơn”.
Lòng Thương quặn thắt từng cơn
Bừng lên ngọn lửa căm hờn sục sôi:
“Chúng mày lấy bạc làm mồi
Dùng mùi phú quý tanh hôi dỗ người
Tiền vàng,địa vị trêu ngươi!
1800. Bày trò mua chuộc bằng lời dịu êm
Đá nung ngàn độ không mềm
Sắt càng tôi luyện càng thêm chắc bền
Sống mà “có chí thì nên”
Không theo lũ giặc,chẳng quên nước nhà
Dằn tâm ẩn nhẩn vượt qua
Chờ thời cơ đến để mà thoát thân”
Suy đi nghĩ lại đôi lần
Chàng bèn ngoảnh mặt không cần đô la
Không ham chức vị lụa là
1810. Mắt trông về tận nơi xa mịt mờ
Tỏ ra thái độ làm ngơ
Chả thèm của ấy đừng mơ đừng hòng
Rồi chàng nhìn khắp căn phòng
Không cho giặc đọc được trong mắt mình

II-Mỹ dùng mỹ nữ để dụ dỗ Thương
Thương ngồi bình tĩnh lặng thinh
Xa nghe tiếng nhạc xập xình bên tai
Mỹ bèn đứng dậy ngoắt tay
Mười cô mỹ nữ tóc dài thướt tha
Từ trong yểu điệu đi ra
1820. Nết na,thùy mị,mặn mà,thơm hương
Nghiêng mình trân trọng chào Thương
Chàng nhìn chẳng chút vấn vương tơ tình
Không màng danh vọng,gái xinh,
Vội đưa mắt ngó vào bình hồng tươi
Dù cho “ngọc nói hoa cười”
Cũng không lay được lòng người thủy chung
Trông qua thái độ anh hùng
Mỹ càng nể dạ kiên trung của chàng
Ông ta giới thiệu nhẹ nhàng:
1830. “Trong nhà hiện có mười nàng ở đây
Chăm lo phục vụ hăng say
Biết làm đủ thứ khéo tay,dịu lời
Mong ông thoải mái nghỉ ngơi
Để cho đầu óc thảnh thơi đêm ngày
Coi phim,hát nhạc,nghe đài
Yên tâm dưỡng sức không ai phiền hà
Sống trong nhung lụa ngọc ngà
Hãy xem biệt thự như nhà của ông”.
Quay sang trưởng nhóm má hồng
1840. Mỹ bèn chỉ chỗ sa lông,mời ngồi:
“Đây là một đóa hoa khôi
Nàng đang phụ trách trong ngôi nhà này
Điều hành công việc miệt mài
Đàn hay múa giỏi sắc tài vẹn hai
Yêu kiều dáng liễu thân mai
Long lanh ánh mắt,nét mày thanh thanh
Nay tròn hăm bốn xuân xanh
Gương trăng toát vẻ hiền lành dễ thương
Nhũ danh thường gọi Thùy Dương
1850. Đoan trang,kín đáo,khiêm nhường,thông minh”.
Nghe qua,Thương vẫn làm thinh
“Chỉ mình mới hiểu lòng mình mà thôi!
Rơi vào kế hoạch giặc rồi
Chúng đang dụ dỗ bằng mồi mỹ nhân”.
E dè nàng bước đến gần
Cúi đầu,dịu giọng,ân cần: “Chào anh”.
Mỹ cười thân thiện,dỗ dành:
“Các cô cố gắng chữa lành vết thương
Quan tâm chăm sóc canh trường
1860. Cho dùng mỹ vị cao lương sớm chiều
Nên lo chu đáo mọi điều
Giúp mau khỏi bệnh được nhiều niềm vui
Quên khi pháo dập bom vùi
Quên đi những cảnh ngậm ngùi đắng cay
Chúc ông và bạn gặp may
Tôi về,hẹn khoảng dăm ngày tới thăm”.

III-Thùy Dương giới thiệu các phương tiện giải trí và nhu cầu cần thiết trong biệt thự
Thương nhìn vào cõi xa xăm
Thời gian từng phút âm thầm trôi đi
Thùy Dương cũng chẳng nói gì,
1870. Trong phòng đầy đủ tiện nghi cần dùng
Thuyền quyên đối diện anh hùng
Không cùng một hướng,không chung một đàng
Lát sau,nàng kể với chàng:
“Ngoại em quê ở Nha Trang-Khánh Hòa,
Đi làm nên sống xa nhà
Năm xưa em đã vượt qua tú tài…”
Đến đây nàng chuyển ý ngay:
“Do anh mới tới nơi này chưa quen
Kia là chỗ mở,tắt đèn
1880. Nhà ăn,nhà bếp,ao sen,khóm quỳnh
Đây là vô tuyến truyền hình
Đĩa,băng,catset,mặc tình vui chơi
Tha hồ giải trí,anh ơi!
Thả hồn thư giản cho đời thong dong
Quy trình em mới chỉ xong
Làm theo hướng dẫn để không nhầm nè!…”.
Thấy Thương chẳng chú tâm nghe
Thùy Dương dừng lại,vì e phật lòng

IV-Thùy Dương cùng cô y tá Hòa chăm sóc vết thương cho Thương
Rồi nàng gọi một bông hồng
1890. Từ ngoài vội vã vào trong phòng liền
Hây hây má đỏ dịu hiền
Tóc mây óng ả như tiên giáng trần
Thùy Dương giới thiệu ân cần:
“Cô là y tá,bạn thân,tên Hòa
Mát tay,nghề giỏi,vị tha
Ít nhiều kinh nghiệm trải qua dưỡng đường
Sẽ lo chăm sóc vết thương
Thường xuyên túc trực bên giường để canh
Sẵn sàng phục vụ cho anh
1900. Trong thời gian ngắn ắt lành hẳn thôi
Bây giờ trời sắp trưa rồi
Chân còn rỉ máu,anh ngồi mệt không?
Em nhìn cảm thấy đau lòng
Mình cùng di chuyển sang phòng cạnh đây”.
Hai nàng góp sức chung tay
Mỗi người một phía kề vai dìu chàng
Da ngà mát mẻ mịn màng
Mượt mà suối tóc,dịu dàng búp măng
Đến nơi,Hòa vội mở băng
1910. Thoáng trông Thương thấy dáng Hằng thướt tha
Chàng ngồi ngẫm lại đêm qua:
“Lời khai như vậy rất là an tâm
Không gì vấp phải sai lầm
Kiên trì vững chí dẫu bầm giập thân
Tên mình tự đặt:Trường Hân
Như đang đi giữa lòng dân nước nhà
Quyện vào những khúc tráng ca
Từ trong chiến dịch vang xa khắp miền
Mậu Thân khiến giặc đảo điên
1920. Buộc lòng chúng phải dự phiên hòa đàm
Quân ta náo nức vào Nam
Bắc cầu xẻ núi để làm đường đi
Vượt Trường Sơn chẳng ngại gì
Băng qua sóng gió lo chi bão bùng
Hành quân điệp điệp trùng trùng
Hiên ngang tiến bước vô cùng hân hoan
Trường Hân vững dạ trung can
Mang nhiều ý nghĩa ngập tràn niềm vui”.
Khi Hòa tháo hết băng đùi
1930. Dùng bông chấm thuốc lau chùi vết thương.
Thùy Dương thấy cảnh đoạn trường
Mày chau,mặt ủ,châu vương mi nàng
Tỏ ra đau xót cho chàng
Nhìn dòng máu chảy ngỡ ngàng thốt ra:
“Trời ơi!Nát bấy thịt da!
Chân anh bị đạn hay là miểng xuyên?”
Thương rằng: “Lòng muốn bình yên,
Nhưng thân chẳng được vẹn nguyên với đời!
Vào chiều hạt nắng hồng rơi
1940. Vù vù đạn bắn trúng nơi đùi rồi!
Chỉ là một lỗ nhỏ thôi
Hôm qua họ khảo tra tôi phũ phàng
Có thằng dạ tựa sài lang
Hắn vung cây sắt xẹt ngang trên đầu
Thẳng tay thọc xuống rất sâu
Vết thương lở loét,loang màu máu tươi!”
Thùy Dương ứa lệ,khẽ lời:
“Biết bao nỗi khổ trong thời chiến tranh!
Đau lòng,tội nghiệp cho anh
1950. Làm chi,mà bị người hành hạ thân!”
Cô Hòa nói với Trường Hân:
“Sát trùng,tiêm thuốc vài lần sẽ êm
Vết thương chỉ bị phần mềm
Em tin khoảng bảy ngày đêm ắt lành”
Chàng liền đáp lại chân thành:
“Cảm ơn lòng tốt cô dành cho tôi”.
Nàng rằng: “Anh cố gắng ngồi
Ráng thêm chút xíu đau rồi sẽ qua”
Dịu dàng vừa bóp vừa xoa
1960. Rửa lau sờ nắn nơi da bầm trầy
Giọng oanh thỏ thẻ bên tai:
“Việc gì chúng đánh như vầy anh ơi!
Lỡ nhầm huyệt hiểm đứt hơi,
Hoặc là tàn tật suốt đời khổ đau!
Từ nay mãi đến mai sau
Giữ gìn sức khỏe để mau phục hồi
Thân giờ như chiếc thuyền trôi
Đừng cho gió dập sóng dồi tả tơi
Mạng người quý nhất trên đời
1970. Chọn đường tiến bước,lựa nơi nương nhờ”.
Thương im lặng,vẻ thờ ơ:
“Ta đây đâu phải người khờ,kẻ say
Lời kia đúng với chúng mày
Với quân xâm lược,với bầy tay sai
Còn ta chẳng ngại chông gai
Quyết tâm không sợ tù đày,hy sinh
Ước mơ hết cảnh đao binh
Nước nhà độc lập,hòa bình,ấm no.
Bây giờ lắm nỗi âu lo
1980. Các cô sốt sắng…là do Mỹ bày
Lời ngon tiếng ngọt đêm ngày
Nhằm vào mục đích lung lay tinh thần
Bề ngoài trải nghĩa gieo nhân
Thông qua gái đẹp,người thân,kẻ hầu
Họ không thương xót ta đâu!
Chúng dùng kế hiểm mưu sâu lừa mình
Thế nên cần phải tinh nhanh
Kịp thời ứng phó mới thành công cao”.
Hai cô khác vội đi vào
1990. E dè kính cẩn cúi chào Trường Hân
Dọn băng thay đổi áo quần
Xem chàng thuộc hạng bệnh nhân sang giàu.

V-Thùy Dương thỏ thẻ tâm tình với Thương,nhưng Thương luôn đề cao cảnh giác
Thời gian lặng lẽ qua mau
Năm hôm trăn trở xót đau can trường
Da non phủ kín vết thương
Chàng đang lần bước vịn giường tập đi
Suốt ngày chẳng biết làm gì
Nằm nghe catset,ti vi giải sầu.
Thùy Dương nối những nhịp cầu

>>>>> Xin mời xem tiếp câu 2000 – 3000