ĐÔNG VỀ NHỚ QUÊ

Trời mây ảm đạm lúc đông về
Lạnh lẽo đêm trường dạ tái tê
Xót bạn âm thầm ra hải đảo
Thương trò lặng lẽ đến sơn khê
Người đi mãi ước ngày sum họp
Kẻ ở hằng mong buổi cận kề
Dẫu khổ nhưng mà không ngại rét
Khi nhìn cuối nẻo nhớ làng quê
Thi Nang

VỀ THĂM TRƯỜNG CŨ (nđt – Thủ vĩ ngâm)

Đệ tử dù xa vẫn kính thầy
Băng đường lướt dặm để về đây
Đầu xanh đã khắc nhiều ân nặng
Dạ trẻ còn in lắm nghĩa dày
Luyện đức rèn tâm truyền lẽ phải
Ôn vần dạy chữ giảng điều hay
Hằng năm trở lại thăm trường cũ
Đệ tử dù xa vẫn kính thầy
Thi Nang

VÀO THĂM LĂNG BÁC

Ngoạn cảnh mùa thu rực nắng vàng
Qua chùa một cột nức mùi nhang *
Đoàn người lũ lượt vào Lăng Bác
Dạo bước cùng xem Viện Bảo Tàng

Đằng ngà rợp bóng dưới trời thanh
Đẹp mắt tươi màu thảm cỏ xanh
Tô điểm Ba Đình thêm rực rỡ
Cho miền đất Việt mãi lừng danh

Vòng quanh ao cá,viếng nhà sàn
Vạn thuở trường tồn giữa thế gian
Cảnh vẫn còn đây,Người khuất núi
Bùi ngùi nhỏ lệ,nhói tâm can

Lăng Bác uy nghi,đậm nghĩa tình
Ngời trang lịch sử chốn Ba Đình
Muôn đời mãi khắc vào tâm não
Vạn kiếp tôn thờ vị cứu tinh

Cháu đến nơi này giữa cảnh thu
Lăng còn đóng cửa để trùng tu
Đau lòng chẳng được vào thăm Bác
Khóm lá rì rào gió nhẹ ru

Cháu vượt đường dài để viếng thăm…
Nhưng chưa tới chỗ Bác Hồ nằm!
Nghe lòng trĩu nặng niềm thương tiêc!
Mãi kính yêu Người đến vạn năm
Thi Nang
* mùi nhang(phương ngữ)= mùi hương

ĐẾN NHÀ GÁI ĐÓN RƯỚC CÔ DÂU

Vượt chặng đường dài đến Quảng Ninh
Qua bao dặm thẳm bấy nhiêu tình
Khu nhà vững chắc đời hưng thịnh
Dãy phố yên vui cảnh thái bình

Xe vừa đỗ lại ở Vàng Danh
Buổi sáng mùa thu mát đất lành
Một bác ra chào rồi hướng dẫn
Họ nhà trai bước dưới trời thanh

Đẹp mắt trên đường những học sinh…
Khiêng mâm quả quý giúp gia đình…
Dâng trầu rót rượu xin trình lễ
Hai họ mừng vui thắm nghĩa tình

Giọng hát lời ca nhạc xập xình
Chúc người dự tiệc mãi khang ninh
Bà con cô bác luôn vui khỏe
Rể thảo dâu hiền được hiển vinh
Thi Nang

ĐẾN HÀ NỘI THĂM NGƯỜI THÂN

Hớn hở lần đầu đến Thủ đô
Khung trời mát dịu dưới vầng ô
Nhiều xe tấp nập trên đường phố
Lãng đãng làn sương ở các hồ

Lầu cao chất ngất đẹp muôn nhà
Đất Bắc,hai ngày đã trải qua
Quán phở thơm ngon mùi thịt tái
Ân cần tiếp đãi khách gần xa

Rợp bóng hàng cây phủ vệ đường
Khơi nhiều nỗi nhớ lẫn niềm thương
Sang nhà của bác cùng anh chị
Đã sống nhiều năm ở phố phường

Vui mừng gặp lại những người thân
Mới đến nơi đây chỉ một lần
Nghĩa nặng ân sâu tình thắm thiết
Quay về khách sạn tạm dừng chân

Chiều thu nắng nhạt quyện sương mờ
Mến cảnh yêu người thỏa ước mơ
Lặng ngắm tư bề quanh khách sạn
Nghe lòng sảng khoái viết bài thơ.
Thi Nang

CÙNG NHAU XƯỚNG HỌA THƠ (Ngũ độ thanh)

Kính họa bài “HỒN THƠ” trong tập thơ “HỒN THƠ TỎA SÁNG” của Cụ Lương Đức Thu:

Hồn thơ,cây bút:Thú vui chơi
Bạn hữu gần xa thắm thiết mời

Trí tuệ,tài hoa luôn góp sức
Tư duy phác thảo vẫn không ngơi

Giao lưu văn hóa:Tình nồng thắm
Tham dự phong trào tỏa sáng ngời

Thiện cảm khắc sâu trong trí óc
Hồn thơ bay bổng khắp nơi nơi.
Lương Đức Thu

CÙNG NHAU XƯỚNG HỌA THƠ
(Ngũ độ thanh)
Thêu vần dệt tứ hãy cùng chơi
Hưởng ứng “Hồn Thơ” Cụ đã mời
Những buổi giao hòa không ngại viết
Bao ngày xướng họa chẳng hề ngơi!
Trao tình kết nghĩa cho đời đẹp
Luyện chữ rèn câu để nét ngời
Mãi gửi điều hay về vạn xứ
Luôn truyền lẽ phải đến ngàn nơi.
Thi Nang

NHỚ THƯƠNG CON

Dõi mắt nhìn con rẽ nẻo đường
Se lòng thắt ruột phút ly hương
Hình đang khắc não khi rời ấp
Ảnh đã hằn tâm lúc biệt phường
Trở lại quê nghèo luôn lặng nhớ
Quay về xóm nhỏ mãi thầm thương
Từng chiều mỗi sáng hằng mong đợi
Chỉ thấy mây mờ ở thập phương
Thi Nang

NGÀY VUI SẮP ĐẾN

Thì giờ thấm thoắt đã trôi nhanh
Sắp đến ngày vui ở đất lành
Mãi khấn từng chiều cho biển lặng
Luôn cầu mỗi sáng để trời thanh
Dầm sương vẫn ước trăm điều đạt
Dãi gió hằng mong vạn việc thành
Dẫu biết đường xa lòng chẳng ngại
Lo tròn bổn phận với đầu xanh
Thi Nang