NGOẠN CẢNH ĐỀN SINH

VÃNG CẢNH ĐỀN SINH
Đền Sinh thờ 9 vị Quân Thần
Đất Tổ tôn nghiêm các Thánh Trần
Bát vị quân vương bừng khí phách
Một Trần Hưng Đạo,Đức danh nhân
Thờ Vua chiêm ngưỡng gương oanh liệt
Bái Thánh tôn sùng đấng cứu dân
Du khách nơi nơi về vãng cảnh
Đền Sinh muôn thuở tiếng vang ngân
Lương Đức Thu
Xuân 1990

Kính họa bài “VÃNG CẢNH ĐỀN SINH” của Cụ Lương Đức Thu

NGOẠN CẢNH ĐỀN SINH
Ngoạn cảnh đền Sinh thấy vững thần
Thành tâm ngưỡng mộ tướng,vua Trần
Khuông phù lãnh thổ ngời ân đức
Bảo vệ sơn hà sáng nghĩa nhân
Dũng cảm xua thù,lo việc nước
Kiên cường đánh giặc,thỏa lòng dân
Công dày vạn thuở luôn sùng kính
Tiếng của anh hùng mãi vọng ngân
Thi Nang

VUA TRẦN NHÂN TÔNG LÊN YÊN TỬ TU HÀNH

ĐỨC PHẬT TRẦN NHÂN TÔNG
Yên Tử Nhân Tông một cảnh thơ
Bảy trăm năm lẻ chốn hoang sơ
Ngai Vàng,Bệ Ngọc không tham vọng
Mỹ nữ,Cung Tần chẳng ước mơ
Núi thẳm ngày đêm tu niệm phật
Rừng sâu năm tháng luyện tôn thờ
Trúc Lâm thiền phái từng danh tiếng
Chùa Ngọ:Nhân Tông Phật đón chờ
Lương Đức Thu
Xuân 1999

Kính họa bài”ĐỨC PHẬT TRẦN NHÂN TÔNG” của Cụ Lương Đức Thu

VUA TRẦN NHÂN TÔNG LÊN YÊN TỬ TU HÀNH
Lên chùa Một Mái thả hồn thơ
Sự tích vua Trần đã hiểu sơ
Giã biệt Hoàng Cung lòng chẳng tiếc
Đi vào Phật Cảnh trí hằng mơ
Bên rừng trúc rộng người tôn kính
Giữa núi tùng cao kẻ phụng thờ
Những buổi tu hành xa gái đẹp
Ngày đêm thái tử mãi trông chờ
Phạm Văn Náng (Thi Nang)

CÙNG NHAU XƯỚNG HỌA THƠ

HỒN THƠ TỎA SÁNG
Cây bút,Hồn thơ:Tỏa các nơi
Đông Tây Nam Bắc:Chốn đương thời
Mỹ Dung – Hà Nội:Lời thơ tới
Đăng Ngạn – Sài Gòn:Tiếng sáng ngời
Nguyễn Lạc – Hải Dương:Vui xướng họa
Trương Giầu – Đà Lạt:Thích chung lời
Tuyết Nhung – Bình Định:Lòng ghi tạc
Bãi cháy – Đăng Hoành:Những điểm chơi
Lương Đức Thu
Xuân 2012
Kính họa bài “HỒN THƠ TỎA SÁNG” của Cụ Lương Đức Thu là Hội viên của Trung tâm Văn học nghệ thuật Quốc gia – Hà Nội Huyện Kinh Môn – Tỉnh Hải Dương
CÙNG NHAU XƯỚNG HỌA THƠ
Vui cùng quý hữu ở nhiều nơi
Mãi tuyển vần gieo tự thiếu thời
Lẽ phải hằn tâm dường ngọc sáng
Điều hay khảm não tựa sao ngời
Ngàn hôm nhả chữ đều theo luật
Vạn buổi rèn câu đã góp lời
Kết bạn giao hòa trên cõi ảo
Bao mùa xướng họa vẫn thường chơi
Phạm Văn Náng ( Thi Nang)

NGÀY KHAI TRƯỜNG

Sơn hà rạng rỡ khắp mười phương
Rộn rã niềm vui trẻ đến trường
Gặp gỡ thầy xưa lòng sảng khoái
Quây quần bạn cũ tính hiền lương
Tưng bừng trống giục trong ngàn xã
Lảnh lót đàn ngân giữa vạn phường
Lối thẳng hàng ngay lời nhã nhặn
Ôn tồn giọng nói để làm gương
Thi Nang

DU NGOẠN NÔNG TRANG XANH

Gia đình du ngoạn nông trang
Nào lều,nào ghế,con mang theo vào
Quây quần dưới bóng cây cao
Vui cùng con cháu biết bao nghĩa tình
Gió lay cành lá rung rinh
Người ngồi kẻ đứng chụp hình quay phim
Cháu đang nhảy nhót như chim
Ông ngồi trên ghế lặng im thỏa lòng
Túp lều con đã dựng xong
Vài ba cháu nhỏ vào trong lều ngồi
Rồi ra ngắt cỏ bẻ chồi
Đưa qua rào chắn làm mồi cho dê
Mẹ cha luôn đứng cận kề
Cho nên các cháu không hề sợ chi
Vào lều lấy nước nhâm nhi
Cùng nhau dùng món bánh mì thịt quay
Táo ngon,dưa ngọt sẵn bày
No lòng các cháu hăng say vui đùa
Trèo lên cầu trượt gió lùa
Trước sau về đích theo tua mấy lần
Mẹ cha nhắc nhở ân cần
Giúp cho cháu giữ gìn thân an toàn
Có nhiều vẻ mặt hân hoan
Thuê nài dẫn dắt theo đoàn cùng đi
Vòng quanh đồng cỏ xanh rì
Ngồi trên yên ngựa sá chi dặm trường
Rồi sang trại nấm ven đường
Hồ bơi mặt nước như gương trong lành
Qua từng lối nhỏ quanh quanh
Mỹ miều má thắm long lanh mắt huyền
Dạo xem cảnh tượng bình yên
Sắc màu tươi đẹp ở miền thôn quê
Gia đình đã nhổ lều về
Thương người mến đất tư bề xanh xanh
Thi Nang

VỀ THĂM CẢNH CŨ

Về thăm cảnh cũ lúc ban chiều
Ảo não trông hình mẹ kính yêu
Ngõ rộng đìu hiu sầu tủi lắm
Nhà cao quạnh quẽ nhớ thương nhiều
Lo lường quẫn trí ngày mưa đổ
Nghĩ ngợi đau lòng buổi nắng thiêu
Hiếu tử nào quên lời dạy dỗ
Còn lưu giữ lại biết bao điều
Thi Nang

KHÓC MẸ

Cuộc đời Mẹ ở nơi trần thế
Trải qua nhiều dâu bể,phong ba
Từ khi trẻ đến lúc già
Chịu bao cảnh ngộ rất là gian nan
Trong cuộc sống lầm than,khốn khó
Mẹ dầm sương dãi gió làm thuê
Gắng công khổ luyện tay nghề
Hằng ngày cạo mủ,đi về chiếc thân
Rồi trên quãng đường trần cực nhọc
Mẹ gặp Ba kết tóc xe tơ
Cùng nhau nuôi dưỡng con thơ
Từng năm từng tháng từng giờ trôi qua
Mẹ cùng Ba trồng cà,trỉa đậu
Trồng bí bầu,dưa hấu,dưa gang
Củ từ,khoai sọ,khoai lang
Cây mì thẳng luống,ngay hàng mướt xanh
Bao gian lao Mẹ đành gánh chịu
Thúng lúa vun nặng trĩu vai gầy
Nuôi con khôn lớn từng ngày
Xót thương thân Mẹ dạn dày nắng sương
Tù và giục lên đường đi cấy
Cuối canh năm thức dậy ra đồng
Vầng dương ló dạng phương đông
Cùng đoàn nổ lực gắng công đua tài
Nhiều đêm Mẹ miệt mài chằm nón
Từng đường kim dưới ngọn đèn dầu
Các con ngon giấc ngủ sâu
Mẹ còn thao thức canh thâu một mình
Chỉ ước ao gia đình no ấm
Nghèo tiền bạc,giàu tấm lòng nhân
Dạy con đọc chữ,đánh vần
Khuyên con học tập chuyên cần ngày đêm
Mẹ ru con rất êm dịu giọng
Biết bao lời trầm bổng,ngân nga
Con đi vạn nẻo đường xa
Mang theo hình bóng Mẹ già kính yêu
Bảo con nên làm nhiều việc thiện
Mẹ nằm võng đọc truyện,ngâm thơ
Đem niềm vui đến bất ngờ
Trong khi rảnh rỗi vài giờ giải khuây
Mẹ ơi!Nay thân gầy héo hắt
Khiến cháu con quặn thắt trong lòng
Chân chồn,gối mỏi,lưng còng
Không ăn,không uống,cũng không đứng ngồi
Thời gian cứ dần trôi lặng lẽ
Chỉ nằm thôi!Khiến Mẹ ốm o
Đôi tay yếu đuối,gầy gò
Cháu con chăm sóc âu lo đêm ngày
Vào bệnh viện cơ may chữa trị
Làm theo lời bác sĩ đã khuyên
Tận tâm giúp đỡ Mẹ hiền;
Tuổi già lắm bệnh không thuyên giảm gì
Sau ba lần đưa đi vất vả
Các lương y lại trả mẹ về
Trầm kha ở chốn nhà quê
Cháu con dốc sức cận kề trông nom
Đã trải qua nhiều hôm chăm sóc
Bỗng nghe từng tiếng khóc bên tai
Mẹ hiền giã biệt trần ai
Lệ rơi giọt ngắn giọt dài tiếc thương
Xót cuộc đời nắng sương dầu dãi
Mẹ thọ chín mươi bảy tuổi ta
Họ hàng,cô bác gần xa
Sui gia,trường học dâng hoa chia buồn
Hơn nửa đời Mẹ luôn lam lũ
Tảo tần để nuôi đủ mười con
Dù cho sông cạn non mòn
Nhưng tình mẫu tử mãi còn Mẹ ơi!
Phạm Văn Náng (bút danh Thi Nang)

CHIỀU THU NHỚ MẸ

Chiều thu lá rụng ở bên thềm
Lặng lẽ chim về tổ ấm êm
Vệt nắng còn vương cành nhãn nhỏ
Màn sương đã phủ cánh lan mềm
Nhìn qua tử lý niềm thương đượm
Ngoảnh lại huyên đường nỗi nhớ thêm
Trước cửa đìu hiu nhà quạnh quẽ
Hàng mai rợp bóng cảnh im lìm
Thi Nang

NHỚ MẸ HIỀN

Giữa cảnh chiều thu nhớ mẹ hiền
Lưng khòm gối mỏi bệnh triền miên
Ân cần đỡ dậy dù hao sức
Cẩn thận dìu đi dẫu tốn tiền
Mãi ước thân gầy mau khỏe mạnh
Luôn cầu phận mỏng chóng bình yên
Làm con phải giữ tròn tâm hiếu
Chẳng trách không hờn lẽ tự nhiên
Thi Nang