VỀ THĂM XÓM CŨ

Chiều vàng ráng nhuộm góc trời đông
Gió lạnh từng cơn sóng cuốn vồng.
Biển thẳm khôn ngăn lòng dũng sĩ,
Non cao khó cản chí tang bồng.
Ra đi lúc cúc vừa khoe sắc,
Trở lại khi đào sắp nhú bông.
Gặp gỡ người yêu bên xóm cũ,
Tình trao,nghĩa kết,thắm duyên nồng.
Thi Nang

NHỚ BẠN

Lan rừng cạnh suối thoảng đưa hương,
Gợi bóng hình em buổi tựu trường.
Dõi mắt trông xa đường mịt hướng,
Quay đầu ngó lại lối mờ phương.
Thương hoài tóc mượt trên thân liễu,
Nhớ mãi vai gầy dưới tán dương.
Bạn cũ bây giờ đi khắp nẻo,
Mang nhiều kỷ niệm cõi lòng vương.
Thi Nang

BUỔI CHIA TAY

Hoa hồng hé nở ngát mùi hương,
Tiễn bước ai đi trước cổng trường.
Nhớ bạn quay về nơi hậu cứ,
Thương người ở lại chốn tiền phương.
Thầm nhìn gió lạnh mơn hàng liễu,
Lặng ngắm trăng vàng rọi khóm dương.
Xót buổi chia tay đầy kỷ niệm,
Tâm mình đọng mãi mối tình vương.
Thi Nang

VẪN CÒN VƯƠNG…

Đông về chạnh nhớ phút ly hương,
Lội suối,sang sông,vượt dặm trường.
Cánh nhạn lìa đàn qua tám hướng,
Con thuyền bỏ bến đến mười phương.
Mưa gieo hạt nhớ lên nhành liễu,
Nắng thả tia buồn xuống lá dương.
Dẫu biết người đi không trở lại,
Sao hình bóng cũ vẫn còn vương?!
Thi Nang

SÁNG NGÓNG CHIỀU CHỜ

Sáng ngóng chiều chờ chẳng thấy đâu!
Làm sao giảm bớt những cơn sầu?
Niềm thương lấp đủ dòng sông cạn,
Nỗi nhớ đong đầy đáy biển sâu.
Khắc mãi trong tâm từng tiếng ý,
Lưu hoài giữa dạ mỗi lời câu.
Âm thầm lẻ bóng bao năm đợi,
Tóc đã pha sương điểm trắng đầu.
Thi Nang

 

KẺ ĐỢI NGƯỜI MONG

Kẻ đợi người mong đến bạc đầu,
Thương thầm mỗi ý nhớ từng câu…
Lời vàng dạ đó luôn in đậm,
Ý ngọc tâm này mãi khắc sâu.
Đọng lại suốt đời hình bóng cũ,
Mang theo trọn kiếp trái tim rầu!
Thuyền đi vạn nẻo không về bến,
Sáng ngóng chiều chờ chẳng thấy đâu!
Thi Nang

MƯA LŨ

Rì rào gió thổi lá đong đưa,
Rả rích đêm ngày đất đẫm mưa.
Hóa biển dâng tràn khu phố cũ,
Thành sông cuộn chảy nẻo đường xưa.
Thê lương núi lở vì cây thiếu!
Ảm đạm mây giăng bởi nước thừa!
Xót dạ từng cơn khi lũ quét,
Đau lòng thấy cảnh bể dâu chưa?!
Thi Nang

 

THƯƠNG HOA SÚNG 2

Xa cách lâu ngày trở lại quê,
Màu hoa nhuộm tím quãng đường về.
Bâng khuâng nhớ bạn nơi bờ giác,
Khắc khoải thương người chốn bến mê.
Quyện với làn hương đau dạ xót,
Hòa vào cụm lá buốt tim tê.
Em ơi!Chốn cũ giờ đây vắng!
Để gió đông xưa thổi lạnh lề.
Thi Nang

 

BÔNG

Vốn dĩ sinh ra ở giữa đồng,
Bao đời đã gọi với tên bông.
Tơi tơi,mịn mịn,êm như gối,
Xốp xốp,mềm mềm,nhẹ tựa lông.
Dệt áo che thân vùng hỏa tuyến,
Làm chăn phủ dạ chốn khuê phòng.
Giúp người lặn lội ngoài sương gió,
Ấm áp trong lòng lúc rét đông.
Thi Nang