NHỚ MỐI TÌNH ĐẦU

Nguyệt lão bày chi cảnh đoạn trường
Dao trời nỡ cắt đứt tình thương
Oanh về bến Bắc chưa quên lối
Yến ở bờ Nam vẫn nhớ đường
Bóng đã len vào làn sóng gió
Châu còn lắng xuống giọt mưa sương
Nhìn xa chỉ thấy mờ mây khói
Khắc mãi trong tâm một đóa hường.
ThiNang

ĐỪNG CHỜ!

Thuyền rời bến mộng,bỏ đồi mơ
Lá ngọc,tay phàm chẳng dám vơ
Phí sức bao lần đau dạ nhũn
Hoài công mấy lượt xót tim hờ
Mang về nẻo đó mười câu phú
Gửi lại nơi này một áng thơ
Đã ở đôi bờ,đường diệu vợi
Sông sâu cách trở chớ nên chờ!
ThiNang

TIỄN BƯỚC ANH ĐI

1.Tiễn bước anh đi mấy dặm trường
Con tàu cưỡi sóng Thái Bình Dương
Quay đầu ngó lại mờ mây nước,
Dõi mắt trông theo mịt nẻo đường.
Kẻ ở quê nhà ôm nỗi nhớ,
Người ra biển đảo nén niềm thương.
Ngày đêm bảo vệ yên bờ cõi,
Những lúc chiều tà vọng cố hương.

2.Những lúc chiều tà vọng cố hương
Từng làn sóng biển gợi tình thương
Hoa tàn,nhụy héo bên bờ cát
Lá rũ,cành khô cạnh vệ đường
Nắng nhạt gieo vàng lên khóm liễu
Mưa nhòa phủ trắng xuống hàng dương
Nhìn về xóm nhỏ xa xăm quá!
Nhớ bạn thân yêu nhớ mái trường

3.Nhớ bạn thân yêu nhớ mái trường
Mây mù che khuất bóng tà dương
Lơ thơ lá rụng nơi đầu ngõ
Lác đác chim bay ở cuối đường
Anh đến phương này nhiều kẻ mến
Em về nẻo ấy lắm người thương
Ra đi giữa lúc đào xanh nụ
Không biết bây giờ có tỏa hương?

4.Không biết bây giờ có tỏa hương?
Phai màu nhạt sắc vẫn còn thương
Tiền nhân thuở trước khai trăm lối
Hậu thế ngày nay mở vạn đường
Cá mập xăm mình vào lãnh hải
Chim bằng sải cánh vượt trùng dương
Lòng anh trĩu nặng tình sông núi
Chẳng ngại gian lao chốn chiến trường.

5.Chẳng ngại gian lao chốn chiến trường
Xây vài cột mốc dưới vầng dương
Đồng bào dãi nắng lo gìn đảo
Chiến sĩ dầm mưa cố đắp đường
Mái lá trăng soi,mình mãi nhớ
Nhà giàn sóng vỗ,bạn hằng thương
Nhìn mây,ngắm nước,lòng thanh thản
Mở chiếc khăn rằn phảng phất hương.

6.Mở chiếc khăn rằn phảng phất hương
Bầu trời,mặt biển,chúng mình thương
Kề vai bảo vệ từng gang đất
Sát cánh chăm nom mỗi tấc đường
Hạ đến,mưa tràn,xiêu gốc điệp
Thu về,lốc xoáy,đổ cành dương
Từ xưa đã thấy đời dâu bể
Bão táp gây nên cảnh đoạn trường.

7.Bão táp gây nên cảnh đoạn trường
Rì rào gió thổi rặng thùy dương
Đồng tâm bám trụ bao hòn đảo
Hợp sức khai thông mấy tuyến đường
Lấy đức dâng đời dù khổ sở
Đem tài giúp nước dẫu đau thương
Anh hùng,liệt sĩ lưu danh tiếng
Ấm áp hồn người quyện khói hương,

8.Ấm áp hồn người quyện khói hương
Muôn đời hậu thế mãi yêu thương
Bây giờ cháu chắt đang canh biển
Thuở trước ông cha đã mở đường
Máu đổ trên đồn bên khóm sậy
Xương vùi dưới cát cạnh chòm dương
Bền gan vững chí không lùi bước
Dạy dỗ em thơ,thiết lập trường.

9.Dạy dỗ em thơ,thiết lập trường
Chiều vàng ngắm
đảo,sáng nhìn dương
Trông về bến cũ sương che lối
Ngoảnh lại quê xưa sóng cản đường
Nẻo đó tràn đầy tâm trí nhớ
Nơi này trĩu nặng cõi lòng thương
Bao giờ biển lặng mình sum họp
Ước thấy mai đào nở ngát hương.

10.Ước thấy mai đào nở ngát hương
Mình càng cách trở lại càng thương
Dù nhiều sóng gió không e biển
Dẫu lắm chông gai chẳng ngại đường
Hẹn buổi hồi quy xinh dáng liễu
Mong ngày tái ngộ đẹp thân dương
Cùng nhau sánh bước tha hồ ngắm
Lá thắm,hoa tươi,trẻ đến trường.

Thi Nang


 

BA KHÔNG

Đi tìm hoa tím suốt đường mơ
Chẳng gặp nên đành sống vất vơ
Chiếc bóng âm thầm ôm phận hẩm
Đơn thân quạnh quẽ ấp duyên hờ
Gieo buồn lắng xuống vài lời nhạc
Thả tủi len vào mấy ý thơ
Nếu biết tình xưa đầy trắc trở
Không mong không nhớ cũng không chờ!

Thi Nang

NHỚ ANH 2

Mỗi độ thu về lại nhớ anh
Oanh đây yến đó ở hai cành
Nhìn hoa chẳng thấy màu hoa đỏ
Ngắm lá không còn sắc lá xanh
Lặng ước tình xưa luôn thắm thiết
Thầm mong nghĩa cũ mãi nguyên lành
Bồi hồi thổn thức trong đêm vắng
Khắc khoải nghe gà gáy chuyển canh.

Thi Nang

NHỚ ANH

Đêm dài chạnh nh bóng hình anh
Hoa phượng năm xưa nở đỏ cành
Mộng buổi quay về râu chửa bạc
Mơ ngày gặp lại tóc còn xanh
Cầu Trời bác ái ban duyên thắm
Khấn Phật từ bi độ mạng lành
Nhớ lúc chia ly lòng quyến luyến
Bên thềm gió hạ thổi thâu canh.

Thi Nang

NƯỚC VÀ MÂY

Ước mơ dạo khắp đất trời

Thay hình đổi dạng mây rời nước xanh

Bồng bềnh trên chuyến du hành

Hòa cùng khói bụi xây thành phù vân

Nay đây mai đó xa gần

Âm thầm nhìn xuống cõi trần long đong

Mây bay lờ lững trên không

Dừng chân đỉnh núi nhớ dòng sông xưa

Nương mình theo ngọn gió đưa

Nghiêng thân lặng ngắm rừng thưa lá vàng

Nhớ nơi biển cả mênh mang

Nhớ bờ bến cũ nhớ hàng thông reo

Cheo leo heo hút lưng đèo

Trải qua lắm cảnh gieo neo đoạn trường

Mang theo bao nỗi nhớ thương

Nước ơi!Có biết chặng đường mây đi?

Nắng sương vất vả sá gì!

Lòng mong hội ngộ mơ khi sum vầy

Bây giờ ngăn cách nước mây

Mai sau ắt sẽ có ngày gặp nhau

Nước ơi,hãy bớt buồn đau!

Bao la bát ngát xanh màu trùng dương

Dù đi vạn nẻo ngàn phương

Nhưng mây vẫn nhớ vẫn thương vô bờ

Quanh năm trôi nổi dật dờ

Nước mây mây nước luôn chờ đợi nhau…!

Thi Nang

SÓNG NGẦM

Em chẳng nói…bây giờ mới biết!
Để người đi… da diết buồn đau!
Bao thu lá đã khô nhàu,
Mà tim ai vẫn tím màu xót thương!

Vượt dặm trường,xa quê thấy tủi!
Đâu màng chi biển,núi ngăn mình.
Vì sao em lại nín thinh?
Khi anh biệt đóa hoa xinh bên đời.

Nhớ kẻ ở phương trời đợi mãi!
Mấy năm dài lệ chảy vào tâm!
Đêm ngày lầm lũi,lặng câm,
Lắng nghe từng đợt sóng ngầm xoáy qua!
Thi Nang

LẠNH LÙNG!

Ngọn gió đông về,người có biết?
Khi nhìn dòng nước xiết thêm đau!
Áo xưa giờ đã tơi nhàu,
Mà sao mặt vẫn dàu dàu tiếc thương!?

Mắt biếc nào còn vương lệ tủi,
Mờ mờ bay khói bụi quanh mình,
Dằn lòng đứng lặng làm thinh,
Xa nghe tiếng mõ lời kinh giữa đời.

Buổi tiễn đưa thuyền rời bến mãi,
Để từng đêm khắc khoải trong tâm,
Lạnh lùng với chiếc bóng câm,
Thời gian mỗi khắc âm thầm trôi qua…!
Thi Nang

MẸ HIỀN

Trên đường khổ tấm thân già
Nhìn hình ai chẳng xót xa trong lòng
Chân chồn,gối mỏi,lưng còng
Khăn đen trùm tóc,nón không đội đầu
Sầu còn đọng lại tràn trầu
Buồn vương rổ bí,mủng bầu,thúng khoai
Hằng ngày gánh nặng ê vai
Đi về giữa cõi trần ai một mình
Mẹ hiền vẹn nghĩa,tròn tình
Chiều chồng,dạy trẻ sơ sinh nên người
Nuôi con,tần tảo suốt đời
Công ơn ví tựa biển trời bao la.
ThiNang