SẬP CẦU CẦN THƠ (26-9-2007)

Bên bờ sông lạnh ngút trời đau!
Xây dựng chưa xong,đã sập cầu,
Bê tông cốt thép hàng ngàn tấn,
Đổ xuống gây nên cảnh thảm sầu!
 
Năm chục công nhân vĩnh biệt đời!
Ngàn ngàn giọt lệ đớn đau rơi,
Thương xót chồng con về đất lạnh,
Buồn này biết đến lúc nào nguôi?
 
Gần một trăm người đã bị thương,
Còn đang thoi thóp ở trên giường.
Bác sĩ ngày đêm lo cứu chữa,
Thân nhân thấp thỏm đợi bên đường.
 
Trung Ương,Chủ tịch nước thương dân,
Về viếng thăm gia đình nạn nhân,
Chia buồn cùng đồng bào ruột thịt,
Động viên,an ủi rất ân cần.
 
Đồng bào cả nước hướng về đây,
Thấy cảnh đau thương đổ nát này,
Vô cùng thương tiếc người gặp nạn!
Hiến máu,quyên tiền giúp đỡ ngay.
 
Bàng hoàng,xúc động hỡi người ơi!
Tang tóc,thê lương,lạnh đất trời!
Trên đống bê tông đang vỡ vụn,
Mưa rơi buồn bã hạt mưa rơi!

Thi Nang

CƠN BÃO ĐĂMBRI(SỐ 7)

Nghe tin thời tiết dạ nao nao,
Từ biển xa khơi bão tiến vào…
Gió cấp mười hai vùng tâm bão
Xoay vòng mây trắng ở trên cao.
 
Lệnh phòng chống bão khắp nơi nơi,
Thuyền dân đánh cá không ra khơi,
Gia cố đê kè thêm bao,đá,
Đồng bào vùng trũng phải di dời.
 
Bộ đội,công an đến tận nhà,
Dắt dìu em nhỏ lẫn người già,
Về chỗ an toàn phòng tránh bão,
Ấm tình,thắm nghĩa quân dân ta.
 
Gió gầm rú cuốn lá mưa bay,
Thanh Hóa đương đầu với thiên tai,
Nam Định chìm vào cơn bão dữ,
Người lo chống đỡ giữa đêm dài.
 
Mưa to lũ quét thảm thương thay!
Ruộng lúa,đường đi nước ngập đầy,
Nhà đổ,cây xanh cột điện gãy,
Gia cầm,cá chết nổi trôi thây.
 
Sóng vỗ ầm ầm nhảy qua đê,
Đê vỡ nước tràn ngập xóm quê,
Thôn làng bỗng chốc thành biển cả!
Tôm nuôi theo nước chẳng quay về.
 
Yên Bái nhà tan mấy cái rồi!
Đất bùn chôn sống mấy mươi người!
Đá lăn,núi lở gây tang tóc!
Sao chẳng thương tình,hỡi lũ ơi!
 
Bão lũ làm chi hỡi hóa công!
Biến không thành có,có thành không!
Tính ra thiệt hại hằng ngàn tỉ!
Nhìn thấy thiên tai quặn thắt lòng!

Thi Nang

VÔ CÙNG THƯƠNG TIẾC TUYẾT ƠI!

Nửa chừng xuân Tuyết đã đi xa,
Để lại con thơ với mẹ già,
Bỏ chồng,bỏ em cùng anh chị,
Tuyết nằm như ngủ,mặt như hoa.
 
Vĩnh biệt người thân,vĩnh biệt nhà!
Về vùng đất lạnh gió mưa sa!
Đột ngột ra đi không trở lại,
Khắc mãi tim người nỗi xót xa!
 
Mờ mờ ảo ảo đất trời quay,
Tê tái,lạnh lùng sương khói bay.
Trăng buồn khi thấy nhành hoa gãy,
Thương kiếp hồng nhan bị đọa đày!
 
Thương tiếc vô cùng hỡi Tuyết ơi!
Lòng anh đau xót đóa hoa rơi!
Lặng người rưng lệ nhìn lần cuối,
Từ đây vắng bóng Tuyết trên đời!

Thi Nang

ANH VÀ EM

Anh là một dòng sông
Em là vùng biển rộng
Sông nhấp nhô làn sóng
Chảy vào biển mênh mông.
 
Anh là ngọn núi cao
Em là rừng xanh lá
Vây quanh mấy hòn đá
Soi mình xuống nước ao.
 
Em là vầng trăng sáng
Anh là áng mây trôi
Mây che trăng hết rạng
Từng cơn mưa rơi rơi.
 
Em là chiếc lá xanh
Anh là giọt sương lành
Lá nhờ sương tươi mát
Sương trên lá long lanh.

Thi Nang

NHỚ ANH 3

Hoa đào thuở ấy vẫn chờ anh
Tuyết lạnh đầu xuân phủ trắng cành
Sáng ngắm sương gieo mờ đất xám
Chiều nhìn khói tỏa mịt trời xanh
Trao về nẻo đó vuông khăn đẹp
Giữ lại nơi đây tấm áo lành
Kỷ vật ngày xưa luôn ấp ủ
Mong người,sốt ruột,đếm từng canh
ThiNang

TRĂNG THỀ MÙA THU

Còn đây nửa mảnh trăng thề
Thuyền xưa sao chẳng quay về bến xưa?
Qua bao sóng gió nắng mưa,
Sông xưa quạnh quẽ sớm trưa đợi thuyền.
Cớ sao rẽ thúy chia uyên?
Cho sầu trĩu nặng,cho duyên hững hờ!
Nửa vầng trăng tối bơ vơ,
Nửa kia còn lại mờ mờ khói sương.
Bao giờ đi đến cùng phương?
Bao giờ trở lại chung đường gặp nhau?
Không gian dù có đổi màu,
Nhưng tình người vẫn trước sau một lòng.
Dù cho mòn núi cạn sông,
Nhưng lời thề ước vẫn không nhạt nhòa.
Trăng thề ai nỡ tách ra?
Mênh mông biển nhớ,bao la trời buồn!

Thi Nang

THU NHỚ

Nhớ ai mỗi độ thu về
Nghe đau xót dạ,nghe tê tái lòng.
Biết người có nhớ ta không?
Bao nhiêu kỷ niệm còn trong tim mình?
Nhớ tà áo trắng thư sinh,
Đường thu liễu rủ bóng hình thướt tha,
Long lanh xanh biếc thu ba,
Tóc mây óng ả chiều tà bay bay.
Nhớ tờ lưu bút trao tay,
Chúc nhau lời ngắn tình dài biết bao!
Nhớ đêm trăng sáng đầy sao,
Nhìn dòng sông lạnh chảy vào bể khơi.
Nhớ chiều ngắm lá me rơi
Mình ngồi tâm sự bao lời mến thương.
Nhớ khi gặp ở giảng đường,
Mừng vui sao lại mắt vương lệ sầu?
Sông sâu ngăn mối tình đầu,
Đôi bờ xa cách biết đâu mà tìm!
Nghìn trùng mờ mịt bóng chim,
Năm năm tái ngộ trái tim vẫn hồng.
Tình mình cách núi ngăn sông,
Bây giờ nhìn lại nghe lòng xót xa,
Người đi vào cõi quan hà,
Kẻ còn ở lại quê nhà chờ mong.
Thế rồi đứt sợi tơ hồng!
Đường trần hai nẻo,nát lòng người ơi!
Thu về vàng lá thu rơi!
Để lòng ai chở một trời nhớ nhung?

Thi Nang

THU XANH (THU MIỀN NAM)

Một góc trời Nam một cảnh thu
Ban mai lành lạnh trắng sương mù,
Cây cỏ đứng yên còn say ngủ,
Trên cành ríu rít tiếng chim ru.
 
Mặt trời trăng trắng mọc sau mây,
Hơi nước trên không đã phủ đầy.
Muốn ngắm lá vàng rơi lác đác,
Mà sao chỉ thấy lá xanh cây.
 
Em bé tung tăng bước tới trường
Quần xanh áo trắng dáng thương thương
Vẻ mặt hồn nhiên,đôi mắt sáng
Râm ran cười nói ở bên đường.
 
Tóc xanh buông thả xuống bờ vai,
Tà áo dài tha thướt nhẹ bay,
Có cả trời thu trong nước biếc,
Thu xưa gợn sóng đến thu này.
 
Chợt nắng chợt mưa ấm lạnh đời,
Trưa thu lờ lửng áng mây trôi,
Chiều thu ráng đỏ,chân trời tím,
Đêm thu rả rích giọt mưa rơi.
 
Thu đến buồn vui bởi tại người
Thu xanh cây lá khắp nơi nơi.
Thu ở miền Nam là vậy đó,
Lòng ta thương nhớ mãi thu ơi!

Thi Nang

“HUN HÚT ĐƯỜNG THU”

Em ngồi một mình nghĩ ngợi chi?
Tóc xanh áo trắng đẹp xuân thì.
Nét liễu thanh thanh trên mắt biếc,
Nhớ về dĩ vãng phút chia ly?
 
Điều gì khiến em đã nghĩ suy?
Phải chăng em nhớ đến người đi?
Đã mấy mùa thu chưa trở lại!
Còn đây kỷ niệm lúc phân kỳ?
 
Tuyết rơi phủ trắng mái nhà xưa,
Liễu rũ mai gầy dưới nắng mưa.
Cảnh cũ còn đây,người xa vắng,
Chạnh lòng ngồi nhớ buổi tiễn đưa?
 
Ngoài trời thu lạnh,tuyết bay bay,
Lạnh sao,lạnh tận cõi lòng ai?
Nhìn ảnh em ngồi bên tuyết lạnh,
Thu đi,thu đến,mấy thu dài?
 
“Hun hút đường thu” xa mãi xa…
Đăm đăm,thăm thẳm khóe thu ba.
Thu đấy, người đây trào cảm xúc,
Cảnh thu lạnh lẽo giữa chiều tà.

Thi Nang

KHÓC CHA

Thiên nhiên tạo ra hình sông núi, 
Tính đến nay mấy tuổi vẫn còn? 
Thương cha tám chục xuân non 
Trở về với cõi càn khôn vĩnh hằng. 
Giữa trưa nắng sầu giăng phủ kín! 
Đúng vào ngày hăm chín tháng mười 
Hay tin cha đã mất rồi 
Nghìn thu vĩnh biệt,trời ơi,hỡi trời! 
Nơi sân trường con rơi lệ thảm 
Đất quay cuồng,ảm đạm khói mây 
Gan bào,ruột thắt,hồn ngây 
Người buồn hoa lá cỏ cây cũng buồn. 
Con về thấy mẹ tuôn đẩm lệ 
Em gái ngồi khóc kể đớn đau 
Lặng người tim nhói nghẹn ngào 
Cả nhà thương tiếc buồn đau vô cùng. 
Suốt đời người tay bùn chân lấm 
Che nắng sương một tấm áo tơi 
Bán thân cho đất cho trời 
Làm ra hạt gạo nuôi đời các con. 
Ngoài đồng,cha lo toan chu đáo 
Nhà ta nghèo bữa cháo bữa cơm 
Nghèo mà sạch,rách mà thơm 
Cần cù lao động sớm hôm nhọc nhằn 
Thời chống Pháp khó khăn gian khổ 
Cha tham gia cắt gỗ ngăn sông 
Đi đào địa đạo hầm chông 
Chân không,tay gậy tầm vông diệt thù. 
Khi gặp mẹ đầu bù tóc rối 
Có gia đình nhiều nỗi lo âu 
Trở về cuốc bẫm cày sâu 
Chăm lo ruộng lúa vườn trầu liếp rau. 
Thời chống Mỹ khổ đau tang tóc 
Mái nhà tranh bồ thóc lửa thiêu 
Gom dân áp bức đủ điều 
Vào khu chiến lược sớm chiều nhớ quê 
Cùng rủ nhau trở về nhà cũ 
Làm lều tranh hầm trú tránh bom 
Nhưng mà chẳng được mấy hôm 
Giặc càn đốt sạch,lùa gom dân mình 
Đau lòng trước tình hình đất nước 
Cha về ấp chiến lược Bình Hòa 
Ở đây xa cách quê nhà 
Cha đi làm mướn sống qua tháng ngày 
Hòa bình đến về ngay quê cũ 
Cả nhà ta lam lũ chuyên cần 
Có ăn có mặc dần dần 
Mới xây nhà mới được gần một năm 
Chưa bao lâu cha lâm bệnh nặng 
Cả nhà lo nhưng chẳng giảm đau 
Đời người nhiều nỗi lao đao 
Sao mà vội vã đi vào thiên thu! 
Cha về cõi hư vô tĩnh lặng 
U sầu thay!Đầu trắng khăn tang! 
Cháu con qùi lạy hàng hàng 
Khói hương nghi ngút lòng càng tái tê. 
Bà con cô bác về phúng viếng 
Xót thương cùng gia quyến của ta 
Tình làng nghĩa xóm gần xa 
Chính quyền,đơn vị dâng hoa chia buồn. 
Cha ơi!Các con tuôn suối lệ 
Khóc người cha trời bể cao sâu 
Vô cùng thương tiếc u sầu! 
Đời người mưa nắng dãi dầu lầm than 
Chưa được mấy ngày nhàn thân xác 
Vội ra đi,tan nát lòng con 
Nghìn năm núi đá dẫu mòn 
Tình thâm phụ tử mãi còn cha ơi! 
Thi Nang

(29-10-2000-Âm lịch)