BÀI THƠ CHO MẸ

Bà Mẹ nào rồi cũng hai màu tóc

Màu xanh cho con, màu trắng cho mình.

Năm tháng qua đi những ngày khó nhọc,

Cả một đời Mẹ đâu quản ngại hy sinh!    

Thời gian trôi cứ mãi vô tình,

Không quay ngược tuổi xuân cho Mẹ.

Cả đời Mẹ chịu nhiều cay cực

Mẹ mướm cơm cho con, đỡ đói qua ngày.

Có nhiều lúc, Mẹ nắm lấy bàn tay

Đưa con qua bến bờ hạnh phúc.

Có nhiều lúc, thân cò lặn lội,

Giữa đồng hoang, mưa gió bao ngày

Tân tụy vì ai !

Bầy cò con đang kêu đói.

 

Nhớ  khi xưa suối Lỗ Trẹt Mẹ đồng đồng con trẻ,

Trên đôi vai gầy là cả một đời vui.

Vườn ông Tài, bên Lái Thiêu năm đó,

Bão táp mưa sa, in đậm dấu chân Người.

Vai quảy gánh, tay dìu con trong sấm vang, chớp giật,

Mẹ thì thầm: “ Con đừng sợ, con yêu,

Có Mẹ đây, hãy vững lòng – con nhé!”

Lòng Mẹ thắm cả đời con trẻ,

Con nhủ thầm : “ Mẹ là biển cả bao la”

 

Rừng Ả Rặc, chiều chiều hoang vắng,

Tiếng chim kêu, văng vẳng bên gò.

Lòng Mẹ thấp thỏm buồn lo,

Không biết con ? nơi nào cách biệt,

Ở nơi xa, con nào hay biết,

Lòng Mẹ Việt là biển cả mênh mông.

Cả một đời Mẹ cứ mãi đợi trông,

Sao cho con mình mau khôn lớn

Cuộc đời Mẹ là những con sóng gợn,

Luôn vỗ về làm ấm áp lòng con.

Nghìn năm sau -  nước chảy đá mòn

Mẹ mãi mãi là vầng trăng tỏ

Trái tim Mẹ vẫn muôn đời thắm đỏ,

Giữa dòng đời bạc trắng như vôi.

AI TÂM

(Thầy Phạm Văn Chăm,Trường trung học phổ thông Nguyễn Chí Thanh)

MÃI ĐỢI!!!

Mãi đợi anh về lúc gió đông
Trời khuya lạnh lẽo bặt tin hồng
Đêm dài khắc khoải đau hồn vợ
Ngày vắn bâng khuâng ngóng bóng chồng
Dạ thiếp còn thương người cuối bể
Tâm chàng có nhớ kẻ đầu sông?
Đường trần cách trở xa xôi quá!
Biết đến bao giờ mới thỏa mong?!
ThiNang

MỎI MÒN TRÔNG

Ru cành gió thổi lạnh chiều đông
Lãng đãng làn sương phủ cánh đồng
Nhện thả tơ mành khơi nỗi nhớ
Chim về tổ ấm gợi niềm mong
Nhìn ra bến cũ mờ con mắt
Ngoảnh lại đường xưa nhói cõi lòng
Ráng nhuộm làng quê vàng mặt đất
Bao ngày tựa cửa mỏi mòn trông…!
ThiNang

CHÀO ĐÓN TẾT

Vườn mai hé nở đóa hoa vàng
Tỏa ngát hương thơm cánh mịn màng
Xúm xít nâng ly cầu hạnh phúc
Quây quần cụng chén chúc an khang
Nhà cao,cửa rộng,xinh đường phố
Lúa tốt,màu tươi,đẹp xóm làng
Cả nước hân hoan chào đón Tết
Xa gần vọng tiếng nhạc âm vang
ThiNang

NOI GƯƠNG VÕ THỊ SÁU

Theo anh,chị Sáu sớm lên đường
Vượt suối băng rừng trải gió sương
Diệt ác,nêu cao lòng dũng cảm,
Trừ gian,giữ vững chí kiên cường
Tinh thần bất khuất trong tù thất
Khí phách hiên ngang giữa pháp trường
Liệt nữ quên mình vì đất nước
Muôn đời hậu thế mãi noi gương.
ThiNang

CHIA PHÔI

Ngân nga trong nắng tiếng ve sầu
Hạ buồn trôi mãi biết về đâu?
Cánh phượng rơi rơi trên áo trắng,
Sân trường trống vắng khắc tim đau.

Lần đầu mình ứa lệ xa nhau
Hẹn ước tình ta chẳng bạc màu
Người đi sông núi mang hình bóng,
Kẻ ở quê hương mãi nhớ sầu.

Anh đầu,em cuối một dòng sông
Chỉ cách sông sâu,chẳng cách lòng
Một năm xa,ngỡ là thế kỷ
Để hai đầu,kẻ nhớ,người mong.

Vượt sóng Sài Gòn,trải gió sương
Anh vào sư phạm đã ra trường,
Em đậu vào đại học ngoại thương,
Mình lại gặp nhau trước giảng đường.

Từ đó anh đi biệt phương trời!
Rừng xanh lấp lánh ánh trăng soi.
Ở nơi thành phố đèn xanh,đỏ
Chiều chiều ai ngắm lá me rơi?

Năm năm cách trở vẫn chờ mong
Hẹn ước ngày xưa tạc đáy lòng
Thời gian đã đo tim chung thủy
Em nhắn anh về giữa giá đông.

Bên nhau tâm sự hết canh ba
Đường phố lặng yên dưới trăng tà
Bao chặng đường qua,bao thương nhớ
Kỷ niệm còn đây,mắt lệ nhòa.

Tạm biệt em, anh trở lại nhà,
Rồi về công tác ở trường xa
Khắc sâu hình bóng em yêu nhỏ,
Có cả quê hương lẫn mẹ già.

Em lại nhắn anh nối nhịp cầu….
Anh vì nhiệm vụ chốn rừng sâu!
Biết đến bao giờ mình gặp lại?
Ngày về xin hẹn ở mai sau!

Chia phôi hai nẻo nát lòng đau
Từ ấy sông sâu đứt nhịp cầu!
Thuyền xưa giã biệt bờ bến cũ!
Chở nặng tình ai đến bạc đầu!

Thi Nang

SẬP CẦU CẦN THƠ (26-9-2007)

Bên bờ sông lạnh ngút trời đau!
Xây dựng chưa xong,đã sập cầu,
Bê tông cốt thép hàng ngàn tấn,
Đổ xuống gây nên cảnh thảm sầu!
 
Năm chục công nhân vĩnh biệt đời!
Ngàn ngàn giọt lệ đớn đau rơi,
Thương xót chồng con về đất lạnh,
Buồn này biết đến lúc nào nguôi?
 
Gần một trăm người đã bị thương,
Còn đang thoi thóp ở trên giường.
Bác sĩ ngày đêm lo cứu chữa,
Thân nhân thấp thỏm đợi bên đường.
 
Trung Ương,Chủ tịch nước thương dân,
Về viếng thăm gia đình nạn nhân,
Chia buồn cùng đồng bào ruột thịt,
Động viên,an ủi rất ân cần.
 
Đồng bào cả nước hướng về đây,
Thấy cảnh đau thương đổ nát này,
Vô cùng thương tiếc người gặp nạn!
Hiến máu,quyên tiền giúp đỡ ngay.
 
Bàng hoàng,xúc động hỡi người ơi!
Tang tóc,thê lương,lạnh đất trời!
Trên đống bê tông đang vỡ vụn,
Mưa rơi buồn bã hạt mưa rơi!

Thi Nang

CƠN BÃO ĐĂMBRI(SỐ 7)

Nghe tin thời tiết dạ nao nao,
Từ biển xa khơi bão tiến vào…
Gió cấp mười hai vùng tâm bão
Xoay vòng mây trắng ở trên cao.
 
Lệnh phòng chống bão khắp nơi nơi,
Thuyền dân đánh cá không ra khơi,
Gia cố đê kè thêm bao,đá,
Đồng bào vùng trũng phải di dời.
 
Bộ đội,công an đến tận nhà,
Dắt dìu em nhỏ lẫn người già,
Về chỗ an toàn phòng tránh bão,
Ấm tình,thắm nghĩa quân dân ta.
 
Gió gầm rú cuốn lá mưa bay,
Thanh Hóa đương đầu với thiên tai,
Nam Định chìm vào cơn bão dữ,
Người lo chống đỡ giữa đêm dài.
 
Mưa to lũ quét thảm thương thay!
Ruộng lúa,đường đi nước ngập đầy,
Nhà đổ,cây xanh cột điện gãy,
Gia cầm,cá chết nổi trôi thây.
 
Sóng vỗ ầm ầm nhảy qua đê,
Đê vỡ nước tràn ngập xóm quê,
Thôn làng bỗng chốc thành biển cả!
Tôm nuôi theo nước chẳng quay về.
 
Yên Bái nhà tan mấy cái rồi!
Đất bùn chôn sống mấy mươi người!
Đá lăn,núi lở gây tang tóc!
Sao chẳng thương tình,hỡi lũ ơi!
 
Bão lũ làm chi hỡi hóa công!
Biến không thành có,có thành không!
Tính ra thiệt hại hằng ngàn tỉ!
Nhìn thấy thiên tai quặn thắt lòng!

Thi Nang