ĐỀ THI TẠI NƠI THẤY NHAU NGÀY TRƯỚC (dịch thơ)

題 昔 所 見 處
昔 年 今 日 此 門 中
人 靣 桃 花 相 映 紅
人 靣 不 知 何 處 去
桃 花 依 舊 笑 東 風
崔 護
Dịch âm
ĐỀ TÍCH SỞ KIẾN XỨ
Tích niên kim nhật thử môn trung
Nhân diện đào hoa tương ánh hồng
Nhân diện bất tri hà xứ khứ
Đào hoa y cựu tiếu đông phong
Thôi Hộ
Dịch nghĩa
ĐỀ THI TẠI NƠI THẤY NHAU NGÀY TRƯỚC
Ngày này năm trước,trong cửa này,
Mặt người với hoa đào cùng ánh hồng cho nhau.
Mặt người chẳng biết đi nơi nào rồi,
Tuy hoa đào vẫn cười gió đông y như cũ.
Bài thơ này của Thôi Hộ (tên tự là Ấn công),được viết ra trong một trường hợp lạ lùng như sau:
Thôi Hộ thuở còn niên thiếu,nhân tiết Thanh minh,đi chơi về phía Nam thành Lạc Dương.Thấy có vườn đào
hoa nở đỏ,liền đến gõ cửa xin nước uống.Một thiếu nữ đẹp ra mở cửa và mời vào nhà.Ngày Thanh minh năm sau,
Thôi cũng đến chỗ cũ và gõ cửa như lần trước,nhưng đợi lâu không thấy ai mở cửa,bèn đề bài thơ này nơi cổng
rồi ra về.Ba hôm sau trở lại,nghe trong nhà có tiếng khóc.Một cụ già ra hỏi: “Anh có phải là Thôi Hộ không,
con tôi đọc thơ anh mà cảm bệnh,vừa mới chết.”Thôi Hộ vào nhà đến bên xác thiếu nữ đứng trầm ngâm giây lâu.
Thiếu nữ bỗng mở mắt ra nhìn và sống lại.Về sau hai người cùng kết duyên với nhau.

Nguyễn Du đã lấy ý hai câu cuối trong bài này để viết hai câu sau trong Truyện Kiều:
Trước sau nào thấy bóng người,
Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông.
Nguyễn Du

Bản dịch thơ của Nam Anh
Ngày này trong cửa năm qua,
Mặt người cùng ánh màu hoa đào hồng.
Mặt người nào biết đâu trông,
Hoa đào vẫn đấy gió đông cười tình.
Nam Anh

Toàn bộ phần ghi trên đây được trích từ sách: HÁN VĂN GIÁO KHOA THƯ của Võ Như Nguyện và Nguyễn Hồng Giao
,nhà xuất bản Đà Nẵng ấn hành năm 2009.

Sau đây là bài dịch thơ của Thi Nang
Năm xưa trong cửa ngày này,
Mặt người ánh sắc đỏ hây hoa đào.
Mặt người đi đến nơi nào?
Hoa đào như cũ cười chào gió đông.
Thi Nang

CUỐI THU

Quạnh quẽ bên thềm buổi cuối thu
Ngàn cây vạn cỏ trắng sương mù
Thăm vườn nhớ mãi lời cha dạy
Đẩy võng thương hoài tiếng mẹ ru
Ngõ nọ trưng hình xui mắt mỏi
Nhà kia trỗi nhạc khiến tai ù
Nhìn ra nẻo cũ mờ mây khói
Gợi cảnh lâm tuyền lúc viễn du
Thi Nang

NGHÌN TRÙNG XA CÁCH

Người đi dặm thẳm hằng mong nhớ
Kẻ ngụ quê nghèo mãi ngóng trông
Lặng lẽ năm dài ra cuối biển
Âm thầm tháng rộng ở đầu sông
Còn in xuống não ly trà đậm
Đã khảm vào tâm chén rượu nồng
Buổi tiễn đưa thuyền sương giá lạnh
Bao giờ trở lại lúc trời đông?
Thi Nang

ĐÔI BẠN VƯỢT ĐƯỜNG XA

Đường xa gối mỏi mình không ngại
Suối thẳm chân chồn bạn vẫn qua
Lặng ngắm nương mì thương cảnh xã
Thầm trông trảng đậu nhớ quê nhà
Băng rừng khói nhạt nghe già hỏi
Vượt rẫy sương mờ thấy trẻ ca
Giữa buổi hoàng hôn làn gió lạnh
Đầu non xuất hiện mảnh trăng ngà
Thi Nang