LŨ LỤT Ở QUẢNG TRỊ,QUẢNG BÌNH,THỪA THIÊN-HUẾ

Trận lũ vừa qua thấy mủi lòng
Trên đường nước chảy ngỡ là sông
Xiêu nhà lở núi ngăn đầu bạc
Ngập rẫy tràn nương cản má hồng
Đã kiếm người trôi từng buổi đợi
Đang tìm kẻ mất mỗi ngày trông
Bao lần Quảng Trị,Thừa Thiên-Huế…
Vượt bão dầm mưa khổ chất chồng!
Thi Nang

GIA ĐÌNH NÔNG DÂN

Xin họa đáp lễ với Nguyễn Tuấn một bài nhé!
Bài xướng:
NHÀ NÔNG
Dầm mưa dãi nắng ở trên đồng
Cực khổ bao đời vẫn gắng công
Đã đổ mồ hôi mùa gặt hái
Từng hao sức khỏe độ vun trồng
Bền tâm trải lắm ngày oi hạ
Vững dạ qua nhiều buổi rét đông
Hạt lúa oằn bông cùng nhãn bưởi
Quần nâu áo vải vợ bên chồng
Thi Nang

Bài họa 1:
NGHỀ NÔNG
Cứ mỗi mùa mưa lại ở đồng
Be bờ cuốc ruộng cũng dày công
Coi vừa đủ nước liền gieo mạ
Thấy đã đầy phân lại phải trồng
Dãi nắng dầm sương vào buổi hạ
Chơi bời sửa soạn lúc về đông
Đầy kho giữ lại chờ ăn tết
Mãi thấy niềm vui ở cạnh chồng
Nguyễn Tuấn 07/10/2020

Bài họa 2:
GIA ĐÌNH NÔNG DÂN
Bình minh vội vã bước ra đồng
Nỗ lực chăm làm chẳng tiếc công
Mỗi độ dầm sương thường tỉa cắt
Từng khi dãi nắng chỉ gieo trồng
Oi nồng nữ cuốc trong ngày hạ
Lạnh giá nam cày giữa buổi đông
Thỏa mãn bao mùa đi gặt hái
Cùng nhau phấn khởi vợ theo chồng
Thi Nang

NHÀ NÔNG

Dầm mưa dãi nắng ở trên đồng
Cực khổ bao đời vẫn gắng công
Đã đổ mồ hôi mùa gặt hái
Từng hao sức khỏe độ vun trồng
Bền tâm trải lắm ngày oi hạ
Vững dạ qua nhiều buổi rét đông
Hạt lúa oằn bông cùng nhãn bưởi
Quần nâu áo vải vợ bên chồng
Thi Nang

MƯỜI LĂM NĂM CHUÔNG VÀNG VỌNG CỔ

Chuông vàng vọng cổ rất thành công
Những lúc ngồi nghe thật thỏa lòng
Trỗi giọng ca mùi cho kẻ thích
Đua tài diễn tốt để người trông
Điều hay cẩn não gương đầu bạc
Lẽ phải hằn tâm phận má hồng
Đã trọn mười lăm lần tổ chức
Chuông vàng vọng cổ rất thành công
Thi Nang

HỌA BÀI THƠ

Bài xướng:
NHỊP CẦU THƠ
Cầu Kiều nối nhịp dệt thành thơ
Mến khách văn chương đứng đợi chờ
Mười sáu trăng tròn mong bến mộng
Hăm hai nguyệt khuyết tựa thuyền mơ
Xuân qua hè đến trăng vàng nhạt
Thu hết đông sang cúc tím mờ
Bên lở bên bồi chung nỗi nhớ
Cầu Kiều nối nhịp dệt thành thơ
Kim Tuyên-Hà Nội

Bài họa 1:
THAO THỨC MƠ
Nghĩa tình say đắm thật nên thơ
Năm tháng ngày đêm vẫn muốn chờ
Đơn chiếc hai nơi cùng ước mộng
Đôi tim một nhịp thức thao mơ
Dầm mưa dãi nắng không phai nhạt
Bão tố sương pha quyết chẳng mờ
Đôi bạn tâm tư cùng ước vọng
Giao lưu tình nghĩa thật nên thơ
Đức Thu-Đông Triều

Bài họa 2:
HỌA BÀI THƠ
Chong đèn mải miết họa bài thơ
Ý gửi lời trao những bạn chờ
Nhả chữ hôm nào bên suối mộng
Gieo vần thuở ấy cạnh đồi mơ
Ê chề lắm buổi vầng dương nhạt
Ảo não nhiều đêm bóng nguyệt mờ
Giữa cảnh tàn thu lòng quặn thắt
Chong đèn mải miết họa bài thơ
Thi Nang-Củ Chi

GIÃ CẢNH NHỚ NGƯỜI

Bài xướng:
NHỊP CẦU
Nhờ có trang thơ bắc nhịp cầu
Tình ta mới bén ngỡ từ lâu
Lời thơ khắc đậm khi đưa tặng
Nỗi nhớ in sâu buổi gặp đầu
Ý gói tờ hoa trao gửi bạn
Tim lồng sóng nhạc kiếm tìm mhau
Bao giờ Ông Nguyệt xe duyên nhỉ?
Em sẽ ru anh giấc ngủ sâu!
Kim Tuyên-Hà Nội

Bài họa 1:
TIẾNG GỌI ĐÔI BỜ
Thi đệ,thi huynh một sở cầu
Giao lưu xướng họa giữ bền lâu
Tâm hồn quyến luyến ngay từ ấy
Tạc dạ ghi xương lúc mới đầu
Một bến cõi lòng mong nhớ bạn
Đôi bờ tiếng gọi vẫn chờ nhau
Ông Tơ bắc nhịp cùng bà Nguyệt
Tình nghĩa đôi ta hẳn khắc sâu
Đức Thu-Đông Triều

Bài họa 2:
GIÃ CẢNH NHỚ NGƯỜI
Từ khi giã cảnh bước qua cầu
Chẳng nỡ quên người đợi bấy lâu
Tuyển những điều hay hằn xuống dạ
Tìm bao lẽ phải khắc lên đầu
An nhàn một kiếp thường không thể
Khổ cực hai đời vẫn có nhau
Mãi khảm vào tim ngày xướng họa
Đong đầy nghĩa nặng với tình sâu
Thi Nang-Củ Chi

CÔ PHÒNG LẺ BÓNG

Bài xướng:
TÌNH GỬI CHO THƠ
Ánh mắt vừa trao đã ngẩn ngơ
Yêu nhau từ kẽ tóc chân tơ
Tình kia muôn thuở không phai nhạt
Duyên nọ bao năm vẫn đợi chờ
Năm tháng ươm mình trong giấc mộng
Phút giây ủ bóng giữa trời mơ
Ra về trong dạ đầy lưu luyến
Để lại hồn ta vạn tứ thơ
Kim Tuyên-Hà Nội

Bài họa 1:
THƠ ĐẾN VỚI TÌNH
Ông Tơ ra ngẩn lại vào ngơ
Bà Nguyệt xe dây chấp mối tơ
Tình cảm bốn phương trao tặng tới
Duyên thơ tám hướng vẫn đang chờ
Tâm hồn thấp thỏm luôn mong đợi
Trằn trọc trong lòng những ước mơ
Son sắt tỏ bày bao kỷ niệm
Trong tôi quyến luyến nhớ người Thơ
Đức Thu-Đông Triều

Bài họa 2:
CÔ PHÒNG LẺ BÓNG
Cô phòng giá lạnh vẫn làm ngơ
Đã ngắm bao lần nhện nhả tơ
Mỗi buổi xuân về luôn nguyện ước
Từng đêm hạ đến mãi mong chờ
Khơi hình thuở ấy trong giờ mộng
Gợi cảnh hôm nào giữa phút mơ
Cổng trước vườn sau đều quạnh quẽ
Đem tình lặng lẽ gửi vào thơ
Thi Nang-Củ Chi