KHÓC MẸ

Cuộc đời Mẹ ở nơi trần thế
Trải qua nhiều dâu bể,phong ba
Từ khi trẻ đến lúc già
Chịu bao cảnh ngộ rất là gian nan
Trong cuộc sống lầm than,khốn khó
Mẹ dầm sương dãi gió làm thuê
Gắng công khổ luyện tay nghề
Hằng ngày cạo mủ,đi về chiếc thân
Rồi trên quãng đường trần cực nhọc
Mẹ gặp Ba kết tóc xe tơ
Cùng nhau nuôi dưỡng con thơ
Từng năm từng tháng từng giờ trôi qua
Mẹ cùng Ba trồng cà,trỉa đậu
Trồng bí bầu,dưa hấu,dưa gang
Củ từ,khoai sọ,khoai lang
Cây mì thẳng luống,ngay hàng mướt xanh
Bao gian lao Mẹ đành gánh chịu
Thúng lúa vun nặng trĩu vai gầy
Nuôi con khôn lớn từng ngày
Xót thương thân Mẹ dạn dày nắng sương
Tù và giục lên đường đi cấy
Cuối canh năm thức dậy ra đồng
Vầng dương ló dạng phương đông
Cùng đoàn nổ lực gắng công đua tài
Nhiều đêm Mẹ miệt mài chằm nón
Từng đường kim dưới ngọn đèn dầu
Các con ngon giấc ngủ sâu
Mẹ còn thao thức canh thâu một mình
Chỉ ước ao gia đình no ấm
Nghèo tiền bạc,giàu tấm lòng nhân
Dạy con đọc chữ,đánh vần
Khuyên con học tập chuyên cần ngày đêm
Mẹ ru con rất êm dịu giọng
Biết bao lời trầm bổng,ngân nga
Con đi vạn nẻo đường xa
Mang theo hình bóng Mẹ già kính yêu
Bảo con nên làm nhiều việc thiện
Mẹ nằm võng đọc truyện,ngâm thơ
Đem niềm vui đến bất ngờ
Trong khi rảnh rỗi vài giờ giải khuây
Mẹ ơi!Nay thân gầy héo hắt
Khiến cháu con quặn thắt trong lòng
Chân chồn,gối mỏi,lưng còng
Không ăn,không uống,cũng không đứng ngồi
Thời gian cứ dần trôi lặng lẽ
Chỉ nằm thôi!Khiến Mẹ ốm o
Đôi tay yếu đuối,gầy gò
Cháu con chăm sóc âu lo đêm ngày
Vào bệnh viện cơ may chữa trị
Làm theo lời bác sĩ đã khuyên
Tận tâm giúp đỡ Mẹ hiền;
Tuổi già lắm bệnh không thuyên giảm gì
Sau ba lần đưa đi vất vả
Các lương y lại trả mẹ về
Trầm kha ở chốn nhà quê
Cháu con dốc sức cận kề trông nom
Đã trải qua nhiều hôm chăm sóc
Bỗng nghe từng tiếng khóc bên tai
Mẹ hiền giã biệt trần ai
Lệ rơi giọt ngắn giọt dài tiếc thương
Xót cuộc đời nắng sương dầu dãi
Mẹ thọ chín mươi bảy tuổi ta
Họ hàng,cô bác gần xa
Sui gia,trường học dâng hoa chia buồn
Hơn nửa đời Mẹ luôn lam lũ
Tảo tần để nuôi đủ mười con
Dù cho sông cạn non mòn
Nhưng tình mẫu tử mãi còn Mẹ ơi!
Phạm Văn Náng (bút danh Thi Nang)

CHIỀU THU NHỚ MẸ

Chiều thu lá rụng ở bên thềm
Lặng lẽ chim về tổ ấm êm
Vệt nắng còn vương cành nhãn nhỏ
Màn sương đã phủ cánh lan mềm
Nhìn qua tử lý niềm thương đượm
Ngoảnh lại huyên đường nỗi nhớ thêm
Trước cửa đìu hiu nhà quạnh quẽ
Hàng mai rợp bóng cảnh im lìm
Thi Nang

NHỚ MẸ HIỀN

Giữa cảnh chiều thu nhớ mẹ hiền
Lưng khòm gối mỏi bệnh triền miên
Ân cần đỡ dậy dù hao sức
Cẩn thận dìu đi dẫu tốn tiền
Mãi ước thân gầy mau khỏe mạnh
Luôn cầu phận mỏng chóng bình yên
Làm con phải giữ tròn tâm hiếu
Chẳng trách không hờn lẽ tự nhiên
Thi Nang

THƯƠNG TIẾC NGUYÊN TỔNG BÍ THƯ LÊ KHẢ PHIÊU ĐÃ TỪ TRẦN

Bác Phiêu giã biệt cõi dương trần
Nghĩa nặng ân dày với Đảng,Dân
Giữ vẹn lòng son vì Tổ quốc
Xông pha lửa đạn vững tinh thần

Bảo vệ sơn hà Bác xả thân
Nằm gai nếm mật biết bao lần!
Bom gầm pháo nổ không hề ngại
Hợp sức chung tay để góp phần

Bác trải qua nhiều chức vụ cao
Kiên tâm đuổi giặc,giúp đồng bào
Quân hàm thượng tướng đầy vinh dự
Rồi Tổng Bí thư rất tự hào

Lãnh đạo toàn dân quyết một lòng
Đem tài xây dựng đẹp non sông
Làm cho xã tắc thêm bền vững
Rạng rỡ con Tiên với cháu Rồng

Vạn thuở lừng danh giống Lạc Hồng
Như vầng nguyệt sáng ở trên không
Đồng bào chiến sĩ đều thương tiếc
Sử Việt Nam mình mãi khắc công
Thi Nang

HOÀI NIỆM TUỔI ĐÔI MƯƠI

Gió thoảng nhành mai gợi nỗi sầu
Khơi từng kỷ niệm mãi hằn sâu
Hình xưa thuở nọ còn đen tóc
Dáng nhỏ ngày nao đã bạc đầu
Giã cảnh thầm thương người bước lẹ
Xa trường lặng nhớ kẻ chờ lâu
Đường xa cách trở,về không được
Buổi ấy dòng sông gãy nhịp cầu
Thi Nang

ATM KHẨU TRANG

Tạo lẫm thân tình chứa khẩu trang
Điều hay lẽ phải quý hơn vàng
Cho người đã khổ vơi buồn bực
Tặng kẻ đang nghèo đỡ xốn xang
Dẫu tổn nhiều công nào có ngại
Dù hao bộn của vẫn không màng
Chân thành cảm tạ lòng nhân ái
Hỗ trợ cho đời rất vẻ vang
Thi Nang

NHÀ XƯA

Bên thềm lá rụng nhớ nhà xưa
Ngất nghểu chòm cau lẫn rặng dừa
Lặng lẽ cam xoài trong buổi nắng
Im lìm mít bưởi giữa ngày mưa
Ba hàng cột gỗ tình không thiếu
Một túp lều tranh nghĩa chẳng thừa
Ngẫm cảnh cơ hàn thương bố mẹ
Đâu nề cực khổ sáng chiều trưa
Thi Nang