TÌNH ĐẦU ĐÃ VỀ ĐÂU?

Chim xa bầy bao giờ họp lại? 
Nhạn lạc đàn bay mãi về đâu? 
Khu vườn xưa rêu phong cỏ dại 
Gió đông về lạnh cánh hải âu. 
  
Xuân qua đi,hạ buồn chợt đến 
Lác đác sân trường cánh phượng rơi 
Thời gian trôi thuyền không cặp bến 
Nhớ thu nào đôi lứa chia phôi. 
  
Kẻ đến rừng xanh người ngụ phố 
Đêm chiến khu đường sáng trăng soi. 
Buồn không em?Người đi kẻ ở ! 
Tình xuân nồng sông Cái ngăn đôi. 
  
Ngắm trăng thu nhớ người tri kỷ 
Đóa cúc vàng đêm ngủ anh mơ 
Buồn viễn xứ thương đời kẻ sĩ 
Vì nước mình,vì trẻ ngây thơ. 
  
Anh ra đi vui cùng sông núi 
Để lại quê hương mối tình đầu 
Vượt bao rừng rậm,qua bao suối 
Nhớ người em nhỏ đã về đâu? 
               Thi Nang 

QUA SÔNG

Mình về thăm quê rồi trở lại 
 Chiều hè lặng lẽ đến đầu sông 
 Lòng hẹp, nước trong, bờ cỏ dại 
 Xăn quần bước xuống chỗ sông nông.

  Nước gợn lăn tăn làn sóng biếc, 
 Lá rơi mấy chiếc lạc trên dòng, 
 Quốc gọi tình ai mà tha thiết ! 
 Chim bay về tổ lượn trên không 

 Ráng đỏ,khói lam, chiều hoang vắng 
 Một mình đếm bước cõi trần  ai 
 Người đi giữa rừng cây đứng lặng 
 Nhớ ai mái tóc xõa bờ vai. 
         
Thi Nang

NÔNG DÂN

Vạn cỏ ngàn cây ướt đẫm sương 
Long lanh từng giọt ở ven đường 
Tiếng gà gáy sáng bên xóm nhỏ 
Bừng lên tia nắng ấm quê hương. 
  
Nông dân vội vã tiến ra đồng 
Nắng dãi mưa dầm chẳng tiếc công 
Bao giọt mồ hôi rơi trên đất 
Qua bốn mùa xuân,hạ,thu,đông. 
  
Ngày ngày lam lũ với ruộng vườn 
Chân lấm tay bùn trải gió sương 
Làm ra hạt thóc,hoa,rau,quả 
Cho đời no ấm mãi ngát hương. 
  
Góp công góp sức với non sông 
Dù cho gian khổ vẫn một lòng 
Bám đất giữ làng,lao động giỏi 
Cho thửa lúa vàng nặng trĩu bông. 
  
Thương quá!Người ơi ghi khắc lòng 
Bao hạt thóc vàng bấy nhiêu công 
Bưng chén cơm ăn mình lại nhớ 
Giọt mồ hôi đổ của nhà nông. 
          Thi Nang

LŨ LỤT(tháng 8/2007)

Người ơi!Cơn bão đã đi qua 
Gió xoáy gãy cây,đổ nát nhà 
Mưa to lở núi,lăn tròn đá 
Lũ lụt tràn về mấy tỉnh ta. 
  
Nước dâng ba mét ở Hương Khê 
Gió thổi mưa sa,lạnh tái tê 
Trên mái nhà kia,người ngồi đó! 
Người trôi theo nước chẳng quay về! 
  
Đói cơm,khát nước,biết tìm đâu? 
Lũ quét đường hư gãy đứt cầu, 
Lúa chìm,vườn ngập,đê tràn nước, 
Mất bao cây trái lẫn hoa màu! 
  
Hàng nghìn tỉ bạc nước mang theo 
Để lại nơi đây cảnh đói nghèo 
Chính phủ đến thăm và cứu trợ, 
Giúp đồng bào vượt bước gieo neo. 
  
Bộ đội dùng thuyền để cứu dân 
Một lòng vì nước đã quên thân 
Lũ cuốn thuyền chìm,ôi thương tiéc! 
Người còn kẻ mất,hỡi ân nhân! 
  
Tây Nguyên,Hà Tĩnh,Quãng Bình ơi! 
Biển lấp nương dâu,hỡi đất trời! 
Nhìn thấy tang thương ai chẳng xót? 
Biết mấy lương dân vĩnh biệt đời? 
  
Thương người nên mở tấm lòng nhân 
Hiện vật,hiện kim,hãy góp phần 
Giúp đỡ đồng bào qua nạn lụt, 
Mình “thương người như thể thương thân”. 
  
Lũ lụt làm chi hỡi ông trời? 
Phải chăng ông phạt cả loài người? 
Cưa chặt cây rừng không còn nữa! 
Tầng ozon thủng,nước bốc hơi ! 
           Thi Nang 

TRƯA HÈ

Thời tiết oi bức quá! 
Vườn cây xanh vàng lá 
Ve sầu hát ngân nga 
Lan xa hòa nắng hạ. 
  
Văng vẳng tiếng gà trưa 
Điệu nhạc tự ngàn xưa 
Hòa ca buồn tha thiết 
Ru xoài,mít,bưởi,dừa. 
  
Cây đứng lặng ngủ say 
Người ngồi lòng tê tái 
Ngẫng nhìn trời mây bay 
Người đi chưa trở lại…. 
  
Lay cành ngọn gió đưa 
Lá vàng rơi lưa thưa 
Mây đen ùn ùn đến 
Ào ào nặng hạt mưa. 
       Thi Nang 

NHÀ TRỌ CŨ

Vào một buổi chiều thu 
Đi ngang nhà trọ cũ 
Thấy cảnh đã hoang vu 
Dừng chân nhìn liễu rũ 
  
Lặng người để trầm tư 
Cách đây ba năm dư 
Một mái nhà tranh nhỏ 
Thư sinh xa đến trọ 
  
Lá vàng rơi lác đác, 
Huơng hoa bay thơm ngát, 
Phong cảnh thật nên thơ, 
Nhưng ai chẳng có ngờ: 
  
Hôm nay cảnh vắng teo 
Lá vàng còn rơi đó, 
Lay cành vẫn còn gió, 
Mà tiếng học bài đâu? 
  
Dăm ba tà áo trắng, 
Bây giờ đi đâu vắng? 
Để lại mái tranh nghèo, 
Cùng ta đứng buồn teo. 
  
Mái tranh đà mục cũ, 
Tường vách rách tả tơi, 
Thềm sân đầy rêu phủ. 
Thấy cảnh ta nghẹn lời. 
  
Quanh nhà cỏ mọc cao, 
Lẫn trong đám trúc,điều. 
Nắng chiều soi cảnh vắng, 
Trông cảnh chạnh lòng đau. 
  
Một người một cảnh thâu 
Riêng mang một nỗi sầu! 
Thư sinh ba năm trước 
Bây giờ đang ở đâu? 
      Thi Nang

1970 

BỐN MÙA THƯƠNG NHỚ (Nhớ thương thầy cũ)

Dù năm tháng trôi qua 
Nhưng lòng con vẫn nhớ 
Người thầy cũ thiết tha 
Khi xuân về mai nở 
  
Từ độ thầy cách xa 
Nắng hè oi bức quá 
Tiếng ve sầu ngân nga 
Nơi quê người xứ lạ… 
  
Thầy ơi!Thu lại về 
Ngày khai trường còn đó 
Trường cũ nở ngàn hoa 
Còn đây đàn em nhỏ… 
  
Khi đông về lạnh giá 
Từng cơn Bấc thổi qua 
Thầy con không còn nữa! 
Thương thầy đã đi xa… 
  
Con lặng nhìn mây bay 
Từng đàn chim về tổ 
Da diết nhớ thương thầy 
Đã thành người thiên cổ! 
  
Thầy là tấm gương sáng 
Để cho các con soi 
Muôn năm còn tỏ rạng 
Trong tâm người.Thầy ơi! 
        Thi Nang 

GẶP NHAU TRONG VƯỜN THƠ

Ấn bàn phím vào thơ 
Lần tìm những ước mơ 
Trên đường In-tơ-net 
Anh gặp em đang chờ. 

Những câu thơ đậm đà, 
Dịu ngọt và thướt tha, 
Ngân xa mà tha thiết, 
Như tiếng nhạc lời ca. 

Vườn tím nở ngàn hoa 
Khoe sắc màu rực rỡ, 
Thơm ngát hương bay xa, 
Thắm tình người muôn thuở. 

Vui sao mình tái ngộ, 
Cùng dạo bước bên nhau, 
Đi giữa rừng hoa nở, 
Lấp lánh dưới trăng sao. 

Em ơi!Mình tạm biệt, 
Gởi lời chào thắm thiết. 
Hẹn gặp lại thơ sau, 
Trong vườn tím sắc màu. 
       Thi Nang 

ANH THƯƠNG BINH

Dấu chân tròn in trên mặt đất, 
Từng vết son tô thắm quê hương. 
Chiến tranh tàn người còn kẻ mất, 
Bàn chân anh nằm lại chiến trường. 

Cuộc sống anh còn nhiều gian khổ, 
Mặt người đã hằn vết đau thương. 
Trên đường quê thắm mồ hôi đổ, 
Khi gió đông về lạnh thấu xương! 

Anh hy sinh một phần thân thể, 
Cho non sông rạng rỡ tương lai. 
Thỏa chí trai dời non lấp bể 
Nào tiếc chi một mảnh hình hài. 

Anh bước trên đường quê rộng mở, 
Bình minh tỏa sáng đất hùng anh, 
Dưới cờ sao hồng tuơi rực rỡ, 
Sống tự do,độc lập,yên lành. 
        Thi Nang