ĐÀNH LỖI HẸN

ĐÀNH XA CÁCH
Những buổi đầu thu cánh nhạn về
Bao mùa lá rụng ở làng quê
Thương hoài kẻ ngụ không tròn ước
Xót mãi người đi chẳng vẹn thề
Lặng lẽ trông chờ cho mắt mỏi
Âm thầm ngóng đợi để lòng tê
Từ hôm tiễn biệt đành xa cách
Rẽ lối còn đâu thuở cận kề
Thi Nang

Xin góp họa cùng tác giả
GẶP LẠI
Viễn xứ bao năm vẫn hướng về
Chân trời khuất dạng bóng hình quê
Ly hương buổi ấy trao lời hẹn
Giã bạn ngày nao khắc chữ thề
Đó buổi nhà xa hồn giá lạnh
Kia ngày đất lạ dạ buồn tê
Còn mơ gặp lại cho tình thỏa
Hạnh phúc bên nhau phút má kề.
Nguyen Thi Minh
(Quản trị viên Trang Chi hội thơ Đường luật Sài Gòn-Việt Nam)

Xin được đáp lễ với Nguyen Thi Minh một bài nhé!
ĐÀNH LỖI HẸN
Từ đêm rẽ lối chẳng quay về
Bỏ xóm lên đường giã biệt quê
Đã khảm vào tâm từng giọng nói
Còn in ở trí mỗi câu thề
Bao ngày vượt rẫy đầu nhoi nhói
Những buổi qua rừng dạ tái tê
Cách trở đò giang đành lỗi hẹn
Dù xa vẫn nhớ thuở vai kề
Thi Nang

ĐÀNH XA CÁCH

Những buổi đầu thu cánh nhạn về
Bao mùa lá rụng ở làng quê
Thương hoài kẻ ngụ không tròn ước
Xót mãi người đi chẳng vẹn thề
Lặng lẽ trông chờ cho mắt mỏi
Âm thầm ngóng đợi để lòng tê
Từ hôm tiễn biệt đành xa cách
Rẽ lối còn đâu thuở cận kề
Thi Nang

NHỚ THƯƠNG CHA MẸ TRONG NGÀY LỄ VU LAN

Mỗi lần đến Lễ Vu Lan
Biết bao nuối tiếc,vô vàn nhớ thương
Mẹ cha dãi nắng dầm sương
Mồ hôi đổ xuống ruộng nương hằng ngày
Trải qua trăm đắng ngàn cay
Lạnh lùng bão lốc,dạn dày gió mưa
Ra đồng đi sớm về trưa
Thường không thoái chí,vẫn chưa nản lòng
Luôn luôn nỗ lực gắng công
Luân canh lúa đậu,vun trồng ngô khoai
Da sần,chân sạm,tay chai
Chẳng nề tháng rộng năm dài gian nan
Mặc cho sóng dập mưa chan
Xuân đi hạ đến thu tàn đông qua
Song đường nay đã đi xa *
Công ơn dưỡng dục như là núi cao
Âm thầm nuốt lệ nghẹn ngào
Hình cha ảnh mẹ tạc vào trí con
Thi Nang
* song đường = song thân = cha mẹ

NHỚ CHA MẸ KHI THU VỀ

Mưa tầm tã,dạ tái tê
Con ngồi lặng lẽ nhớ về mẹ cha
Trải nhiều bão táp phong ba
Cày sâu cuốc bẫm vượt qua cơ hàn
Dầm sương dãi nắng gian nan
Tìm tiền kiếm gạo nuôi đàn con thơ
Nhà tranh vách trúc đơn sơ
In vào trí não đến giờ chưa phai
Biết bao tháng rộng năm dài
Công ơn trời biển khắc hoài trong tim
Ngoài sân lá rụng nằm im
Mẹ cha đã khuất biết tìm nơi đâu!
Trời thu vần vũ mây sầu
Cho con nay đã bạc đầu nhớ thương
Khi về thăm lại quê hương
Chỉ nhìn thấy ảnh song đường mà thôi
Thi Nang

NGÓNG TRÔNG

CHIỀU THU BUỒN

Vẫn biết chiều Thu lá rụng buồn
Đi về lẻ bóng lệ sầu tuôn
Vì yêu nghĩa luyến nhiều hôm giận
Bởi mến tình say lắm buổi chuồn
Nhẫn nại buông phiền tâm chẳng vững
Kiên trì phủi lụy trí nào suôn
Hương nồng nhạt nhẽo hồn đau khổ
Tủi phận lênh đênh phải cúi luồn.
(Thơ: Đoàn văn Tiếp ……*…… Ngày: 26/07/2022)

Xin phép họa với Đoàn Văn Tiếp một bài nhé!
NGÓNG TRÔNG
Chiều quê ráng nhuộm cảnh thêm buồn
Má đỏ năm nào đẫm lệ tuôn
Đã khắc trong đầu bao buổi gặp
Còn in giữa dạ mấy hôm chuồn
Bên thềm quạnh quẽ tim thường nhói
Cạnh ngõ âu sầu tóc chẳng suôn
Mãi ngóng trông người đi vạn nẻo
Dù cho cực khổ vẫn không luồn
Thi Nang