ĐÀNH LỖI HẸN

ĐÀNH XA CÁCH
Những buổi đầu thu cánh nhạn về
Bao mùa lá rụng ở làng quê
Thương hoài kẻ ngụ không tròn ước
Xót mãi người đi chẳng vẹn thề
Lặng lẽ trông chờ cho mắt mỏi
Âm thầm ngóng đợi để lòng tê
Từ hôm tiễn biệt đành xa cách
Rẽ lối còn đâu thuở cận kề
Thi Nang

Xin góp họa cùng tác giả
GẶP LẠI
Viễn xứ bao năm vẫn hướng về
Chân trời khuất dạng bóng hình quê
Ly hương buổi ấy trao lời hẹn
Giã bạn ngày nao khắc chữ thề
Đó buổi nhà xa hồn giá lạnh
Kia ngày đất lạ dạ buồn tê
Còn mơ gặp lại cho tình thỏa
Hạnh phúc bên nhau phút má kề.
Nguyen Thi Minh
(Quản trị viên Trang Chi hội thơ Đường luật Sài Gòn-Việt Nam)

Xin được đáp lễ với Nguyen Thi Minh một bài nhé!
ĐÀNH LỖI HẸN
Từ đêm rẽ lối chẳng quay về
Bỏ xóm lên đường giã biệt quê
Đã khảm vào tâm từng giọng nói
Còn in ở trí mỗi câu thề
Bao ngày vượt rẫy đầu nhoi nhói
Những buổi qua rừng dạ tái tê
Cách trở đò giang đành lỗi hẹn
Dù xa vẫn nhớ thuở vai kề
Thi Nang

ĐÀNH XA CÁCH

Những buổi đầu thu cánh nhạn về
Bao mùa lá rụng ở làng quê
Thương hoài kẻ ngụ không tròn ước
Xót mãi người đi chẳng vẹn thề
Lặng lẽ trông chờ cho mắt mỏi
Âm thầm ngóng đợi để lòng tê
Từ hôm tiễn biệt đành xa cách
Rẽ lối còn đâu thuở cận kề
Thi Nang

NGÓNG TRÔNG

CHIỀU THU BUỒN

Vẫn biết chiều Thu lá rụng buồn
Đi về lẻ bóng lệ sầu tuôn
Vì yêu nghĩa luyến nhiều hôm giận
Bởi mến tình say lắm buổi chuồn
Nhẫn nại buông phiền tâm chẳng vững
Kiên trì phủi lụy trí nào suôn
Hương nồng nhạt nhẽo hồn đau khổ
Tủi phận lênh đênh phải cúi luồn.
(Thơ: Đoàn văn Tiếp ……*…… Ngày: 26/07/2022)

Xin phép họa với Đoàn Văn Tiếp một bài nhé!
NGÓNG TRÔNG
Chiều quê ráng nhuộm cảnh thêm buồn
Má đỏ năm nào đẫm lệ tuôn
Đã khắc trong đầu bao buổi gặp
Còn in giữa dạ mấy hôm chuồn
Bên thềm quạnh quẽ tim thường nhói
Cạnh ngõ âu sầu tóc chẳng suôn
Mãi ngóng trông người đi vạn nẻo
Dù cho cực khổ vẫn không luồn
Thi Nang

CÂY THÔNG Ở VEN BỜ HỒ XUÂN HƯƠNG

Thường thấy cây thông chỉ có một gốc và một thân vươn thẳng lên cao rồi mới có cành.Đặc biệt cây thông này một gốc có nhiều thân từ gốc vươn lên cao ngất
CÂY THÔNG Ở VEN BỜ HỒ XUÂN HƯƠNG
Vãn cảnh ven hồ gió nhẹ qua
Dừng chân lặng lẽ ngắm thông già
Cùng chung một gốc nhiều thân thẳng
Ngọn đã vươn cành tỏa bóng ra
Thi Nang

HỒI TƯỞNG

ĐƯỜNG XƯA
Hàng cây rợp bóng phủ ven lề
Ở chỗ giang đầu nước lạnh tê
Vững dạ băng rừng luôn mến trẻ
Bền gan vượt suối mãi yêu nghề
Dù qua nẻo vắng không hề ngại
Dẫu lại thôn nghèo chẳng có chê
Những chặng đường xưa nhiều thử thách
Dầm sương dãi gió buổi đi về
Thi Nang
Bài họa 1
BỞI ĐAM MÊ
Giấy rách đừng quên giữ lấy lề
Nhiều năm bụi phấn vẫn còn tê
Ra trường giảng dạy vì yêu trẻ
Đến lớp chăm lo bởi mến nghề
Dẫu biết nhà nghèo không ngán ngại
Dù rằng lương thấp chẳng thèm chê
Thôi thì chấp nhận xin đừng trách
Mái ấm đơn sơ cũng được về
Nguyễn Tuấn 19.07.2022

Xin phép đáp lễ với Nguyễn Tuấn một bài nhé!
Bài họa 2
HỒI TƯỞNG
Người đi vội vã ở trên lề
Những buổi mưa nhiều dạ tái tê
Giã biệt trường xưa thường nhớ trẻ
Rời xa lớp cũ chẳng quên nghề
Từng qua suối thẳm bao người ngại?
Đã vượt sông dài mấy kẻ chê?
Tận chỗ rừng sâu đường vắng vẻ
Làm xong trách nhiệm để quay về
Thi Nang