MƯA BÃO (CƠN BÃO SỐ 9- đêm 25/11/2018)

Tầm tã giọt mưa rơi
Ào ào cơn gió giật
U ám cả bầu trời
Bão gây nhiều tổn thất

Nước tràn lan sũng đất
Cây bật gốc ngăn đường
Đè gãy xe,người mất
Biết bao nỗi đoạn trường!

Chứng kiến cảnh tang thương
Đường thành sông nước chảy
Nhà bay mái sập tường
Nhiều xe đang tắt máy

Thuyền neo bến bùng cháy
Sạt lở đường sắt hư
Tàu hỏa đành ngưng chạy
Thảm họa thế này ư?

Chẳng biết đến bao chừ?
Không còn cơn bão tố
Để cho người an cư
Giúp cho đời bớt khổ

Bão đã vào Nam Bộ
Đối mặt trước phong ba
Mong Phật trời phù hộ
Cứu độ khắp muôn nhà
Thi Nang

VÔ CÙNG THƯƠNG TIẾC NGUYÊN TỔNG BÍ THƯ ĐỖ MƯỜI

Tiếc thương Bác Đỗ Mười
Vừa giã từ dương thế
Từ đây vĩnh biệt Người
Xót xa,đời nhỏ lệ

Tin buồn lan bốn bể
Cả nước nhớ công dày
Tiến hành lo tang lễ
Tưởng niệm đấng anh tài

Đã thoát cảnh tù đày
Luôn kiên cường nhẫn nại
Suốt mấy chục năm dài
Trải gian lao chẳng ngại

Tình sâu còn để lại
Vững chí vượt nguy nan
Chung lòng mong quốc thái
Nỗ lực giúp dân an

Dẫu khổ vẫn bền gan
Kiên trì qua bão tố
Dìu dân thoát nghèo nàn
Tài bồi cho lãnh thổ

Từ lâu,đời ngưỡng mộ
Tổ quốc mãi ghi công
Nhớ thương Người quá cố
Nghĩa nặng khắc trong lòng
Thi Nang

THƯƠNG NHỚ DÂU CON VÀ CHÁU

Thương dâu con vất vả
Mỗi buổi đi làm xa
Nơi quê người xứ lạ
Cháu ở với ông bà

Hơn tháng rưỡi trôi qua
Ông bà thương cháu quá!
Tỉnh giấc chạy tìm “ba”
Giữa đêm thường gọi “má”

Nấu từng nồi nước lá
Cho cháu tắm hằng ngày
Sáng chiều đều thay tã
Luôn giữ sạch bàn tay

Hết lòng vì cháu trai
Ông bà lo dưỡng dục
Ru cháu ngủ canh dài
Thân yêu tình cốt nhục

Cảnh gia đình hạnh phúc
Đã có cháu ngoan hiền
Đời sống thêm sung túc
Bình dị chốn điền viên

Mùa xuân đẹp khắp miền
Giữa lúc ngàn hoa nở
Mong cháu được bình yên
Theo cha rời xứ sở

Cổng trường xa đã mở
Hân hoan đón cháu vào
Buổi đầu tiên bỡ ngỡ
Trong lòng thỏa ước ao

Ông bà lặng ngắm sao
Mãi nhớ ngày đưa tiễn
Bồng bế cháu hôm nào
Giờ đây đành cách biển!
Thi Nang

CƠN BÃO TEMBIN (SỐ 16-2017)

CƠN BÃO TEMBIN (SỐ 16-2017)
Bão lụt Nhâm Thìn đã cách xa *
Qua rồi Đinh Sửu bão Linda **
Tembin dữ tợn đang gầm rú
Sẽ đến miền Nam khổ vạn nhà

Đau lòng thấy bão đến Trường Sa
Sóng vỗ nhà giàn bão vượt qua
Lính đảo kiên cường luôn bám trụ
Đồng cam cộng khổ giữ sơn hà

Đêm ngày rả rích hạt mưa rơi
Ảm đạm màn mây phủ kín trời
Sóng đã dâng cao chừng bảy mét
Thương nhiều lính đảo giữa trùng khơi

Các tỉnh miền Nam bão sắp vào
Tâm bền chí vững chẳng hề nao
Người dân chuẩn bị lo phòng chống
Bảo vệ muôn nhà đỡ tổn hao

Nguyện ước chiều nay bão chuyển đường
Suy dần giữa biển Thái Bình Dương
Cho đời bớt khổ,người no ấm
Thoát khỏi thiên tai cảnh đoạn trường
Thi Nang
* Nhâm Thìn : tức là năm Nhâm Thìn (1952),ở miền Nam Việt Nam,trên quê hương tôi đã xảy ra cơn bão dữ tợn và lụt lội.Tôi nghe cha tôi kể lại hai cây cổ thụ trước nhà của cha tôi bị bão cuốn sạch lá chỉ còn trơ lại thân và cành.Ngói âm dương của nhà bà nội tôi bị tut xuống,người trong nhà phải chui xuống phía dưới bàn thờ ông bà tổ tiên để tránh mưa.Ngọn núi Bà Đen (thuộc tỉnh Tây Ninh) bị sạt lở một khoảng dài
** Cơn bão Linda xảy ra vào năm Đinh Sửu (1997)

 

 

CẢM ƠN HỌC TRÒ CŨ

Vào ngày 20/11/2017 tôi được Ban gám hiệu nhà trường mời về dự lễ Ngày Nhà Giáo Việt Nam tại trường THCS An Nhơn Tây.Có một nữ sinh tên Dung là học trò cũ (bây giờ đang học lớp 11)
về thăm trường và đến Phòng Giáo Viên tặng cho tôi một nhành hoa.Tôi rất cảm động trước tấm lòng,cử chỉ và lời nói của em nên tôi viết bài thơ này:
CẢM ƠN HỌC TRÒ CŨ
Ba năm dài đã qua
Hưu trí ở quê nhà
Nay về thăm trường cũ
Ân tình rất thiết tha.

Nữ sinh,da nõn nà
Mắt huyền,dáng thướt tha
Tóc mây dài óng ả
Tặng thầy một nhành hoa.

Ngày nay thầy đã già
Trò chẳng ngại đường xa
Về đây cùng gặp lại
Nơi trường cũ nguy nga.

Tình quê hương đậm đà
Mãi đọng lại lòng ta
Qua nhiều năm giảng dạy
Cảm ơn trò nhiều nha! *
Thi Nang
* nha (phương ngữ) = nhé
Từ chiều ngày 20/11/2017,máy vi tính bị hư,đến nay vừa sửa xong mới vào đăng nhập được.

TẤM LÒNG CỦA CHA MẸ

Từ sinh linh bé nhỏ
Con của mẹ của cha
Đã mang bao hình dáng
Di sản của hai người.
Rồi sinh ra bé bỏng
Cất tiếng khóc chào đời
.con của mẹ của cha.
Ngời lên bao hy vọng.
Từng ngày tháng năm qua,
Con lớn lên từng phút.
Cha mẹ chăm đút ăn.
Con lớn lên từng ngày
Bao năm bấy nhiêu ngày,
Con chơi vui chăm học,
Lớn lên cùng thời gian,
Cha mẹ là chỗ dựa
Cho con khôn con lớn.
Cho con được đến trường.
Học tập và vui chơi,
Cha mẹ luôn ở đó,
Theo sát con từng ngày,
Mong con luôn tiến bộ.
Thời gian vẫn trôi đi,
Con nên người khôn lớn.
Cha mẹ già theo tuổi,
Con đã có gia đình.
Lại làm cha làm mẹ,
Như bố mẹ ngày xưa,
Nhưng con ơi hãy nhớ,
Cha mẹ là quê hương
.lo cho con tất cả.
Khổng kể tháng kể ngày.
Và con ơi hãy nhớ,
Tấm lòng của mẹ cha.
ND