MƯỜI LĂM NĂM CHUÔNG VÀNG VỌNG CỔ

Chuông vàng vọng cổ rất thành công
Những lúc ngồi nghe thật thỏa lòng
Trỗi giọng ca mùi cho kẻ thích
Đua tài diễn tốt để người trông
Điều hay cẩn não gương đầu bạc
Lẽ phải hằn tâm phận má hồng
Đã trọn mười lăm lần tổ chức
Chuông vàng vọng cổ rất thành công
Thi Nang

HỌA BÀI THƠ

Bài xướng:
NHỊP CẦU THƠ
Cầu Kiều nối nhịp dệt thành thơ
Mến khách văn chương đứng đợi chờ
Mười sáu trăng tròn mong bến mộng
Hăm hai nguyệt khuyết tựa thuyền mơ
Xuân qua hè đến trăng vàng nhạt
Thu hết đông sang cúc tím mờ
Bên lở bên bồi chung nỗi nhớ
Cầu Kiều nối nhịp dệt thành thơ
Kim Tuyên-Hà Nội

Bài họa 1:
THAO THỨC MƠ
Nghĩa tình say đắm thật nên thơ
Năm tháng ngày đêm vẫn muốn chờ
Đơn chiếc hai nơi cùng ước mộng
Đôi tim một nhịp thức thao mơ
Dầm mưa dãi nắng không phai nhạt
Bão tố sương pha quyết chẳng mờ
Đôi bạn tâm tư cùng ước vọng
Giao lưu tình nghĩa thật nên thơ
Đức Thu-Đông Triều

Bài họa 2:
HỌA BÀI THƠ
Chong đèn mải miết họa bài thơ
Ý gửi lời trao những bạn chờ
Nhả chữ hôm nào bên suối mộng
Gieo vần thuở ấy cạnh đồi mơ
Ê chề lắm buổi vầng dương nhạt
Ảo não nhiều đêm bóng nguyệt mờ
Giữa cảnh tàn thu lòng quặn thắt
Chong đèn mải miết họa bài thơ
Thi Nang-Củ Chi

GIÃ CẢNH NHỚ NGƯỜI

Bài xướng:
NHỊP CẦU
Nhờ có trang thơ bắc nhịp cầu
Tình ta mới bén ngỡ từ lâu
Lời thơ khắc đậm khi đưa tặng
Nỗi nhớ in sâu buổi gặp đầu
Ý gói tờ hoa trao gửi bạn
Tim lồng sóng nhạc kiếm tìm mhau
Bao giờ Ông Nguyệt xe duyên nhỉ?
Em sẽ ru anh giấc ngủ sâu!
Kim Tuyên-Hà Nội

Bài họa 1:
TIẾNG GỌI ĐÔI BỜ
Thi đệ,thi huynh một sở cầu
Giao lưu xướng họa giữ bền lâu
Tâm hồn quyến luyến ngay từ ấy
Tạc dạ ghi xương lúc mới đầu
Một bến cõi lòng mong nhớ bạn
Đôi bờ tiếng gọi vẫn chờ nhau
Ông Tơ bắc nhịp cùng bà Nguyệt
Tình nghĩa đôi ta hẳn khắc sâu
Đức Thu-Đông Triều

Bài họa 2:
GIÃ CẢNH NHỚ NGƯỜI
Từ khi giã cảnh bước qua cầu
Chẳng nỡ quên người đợi bấy lâu
Tuyển những điều hay hằn xuống dạ
Tìm bao lẽ phải khắc lên đầu
An nhàn một kiếp thường không thể
Khổ cực hai đời vẫn có nhau
Mãi khảm vào tim ngày xướng họa
Đong đầy nghĩa nặng với tình sâu
Thi Nang-Củ Chi

CÔ PHÒNG LẺ BÓNG

Bài xướng:
TÌNH GỬI CHO THƠ
Ánh mắt vừa trao đã ngẩn ngơ
Yêu nhau từ kẽ tóc chân tơ
Tình kia muôn thuở không phai nhạt
Duyên nọ bao năm vẫn đợi chờ
Năm tháng ươm mình trong giấc mộng
Phút giây ủ bóng giữa trời mơ
Ra về trong dạ đầy lưu luyến
Để lại hồn ta vạn tứ thơ
Kim Tuyên-Hà Nội

Bài họa 1:
THƠ ĐẾN VỚI TÌNH
Ông Tơ ra ngẩn lại vào ngơ
Bà Nguyệt xe dây chấp mối tơ
Tình cảm bốn phương trao tặng tới
Duyên thơ tám hướng vẫn đang chờ
Tâm hồn thấp thỏm luôn mong đợi
Trằn trọc trong lòng những ước mơ
Son sắt tỏ bày bao kỷ niệm
Trong tôi quyến luyến nhớ người Thơ
Đức Thu-Đông Triều

Bài họa 2:
CÔ PHÒNG LẺ BÓNG
Cô phòng giá lạnh vẫn làm ngơ
Đã ngắm bao lần nhện nhả tơ
Mỗi buổi xuân về luôn nguyện ước
Từng đêm hạ đến mãi mong chờ
Khơi hình thuở ấy trong giờ mộng
Gợi cảnh hôm nào giữa phút mơ
Cổng trước vườn sau đều quạnh quẽ
Đem tình lặng lẽ gửi vào thơ
Thi Nang-Củ Chi

CHƯA TRỞ LẠI

Bài Xướng:
CÁNH THƠ ĐI
Tôi gửi bài thơ đi bốn phương
Thâm sơn cùng cốc đến thôn phường
Cốt tìm tri kỷ lòng trung thực
Mong gặp tâm đồng nết dễ thương
Để kính,để yêu tràn ý mộng
Cho thương,cho nhớ ngập canh trường
Sẻ chia tâm sự niềm sâu lắng
Xoa dịu đời buồn đượm chút hương
Tuyết Nhung-Bình Định

Bài Họa 1:
TIẾP CÁNH THƠ ĐẾN
Thi đệ thi huynh tận viễn phương
Nghĩa tình đồng Hội cũng đồng Phường
Tiếp hồn thơ đến từng nhung nhớ
Đọc “cánh thơ đi” thấy rất thương
Thấm đượm nỗi lòng ghi khắc dạ
Ngậm ngùi linh cảm suốt canh trường
Giao lưu xướng họa cùng rung cảm
Quyến luyến đệ huynh thắm sắc hương
Đức Thu-Đông Triều

Bài họa 2:
CHƯA TRỞ LẠI
Năm vần gửi bạn khắp mười phương
Đảo quạnh rừng sâu tới xã phường
Mãi chọn câu vàng cho kẻ nhớ
Luôn dùng ý ngọc để người thương
Vườn xưa trĩu quả ngày xa lớp
Xóm cũ đầy hoa buổi biệt trường
Đã mấy thu rồi chưa trở lại
Trong lòng ấp ủ một mùi hương
Thi Nang-Củ Chi

CƠN BÃO SỐ 5 (Noul)

(18/9/2020)
Tiêu điều ít tỉnh thuộc miền Trung
Bão chỉ càn qua một số vùng
Bật gốc cây nằm ngăn cản ngõ
Trôi cành nước chảy ngập tràn thung
Nhà tan cửa vỡ nhìn thương xót
Cổng sập tường xiêu thấy hãi hùng
Sạt lở nhiều nơi đường tắc nghẽn
Dăm người tạ thế,nỗi buồn chung
Phạm Văn Náng (Thi Nang)

NGOẠN CẢNH ĐỀN SINH

VÃNG CẢNH ĐỀN SINH
Đền Sinh thờ 9 vị Quân Thần
Đất Tổ tôn nghiêm các Thánh Trần
Bát vị quân vương bừng khí phách
Một Trần Hưng Đạo,Đức danh nhân
Thờ Vua chiêm ngưỡng gương oanh liệt
Bái Thánh tôn sùng đấng cứu dân
Du khách nơi nơi về vãng cảnh
Đền Sinh muôn thuở tiếng vang ngân
Lương Đức Thu
Xuân 1990

Kính họa bài “VÃNG CẢNH ĐỀN SINH” của Cụ Lương Đức Thu

NGOẠN CẢNH ĐỀN SINH
Ngoạn cảnh đền Sinh thấy vững thần
Thành tâm ngưỡng mộ tướng,vua Trần
Khuông phù lãnh thổ ngời ân đức
Bảo vệ sơn hà sáng nghĩa nhân
Dũng cảm xua thù,lo việc nước
Kiên cường đánh giặc,thỏa lòng dân
Công dày vạn thuở luôn sùng kính
Tiếng của anh hùng mãi vọng ngân
Thi Nang

VUA TRẦN NHÂN TÔNG LÊN YÊN TỬ TU HÀNH

ĐỨC PHẬT TRẦN NHÂN TÔNG
Yên Tử Nhân Tông một cảnh thơ
Bảy trăm năm lẻ chốn hoang sơ
Ngai Vàng,Bệ Ngọc không tham vọng
Mỹ nữ,Cung Tần chẳng ước mơ
Núi thẳm ngày đêm tu niệm phật
Rừng sâu năm tháng luyện tôn thờ
Trúc Lâm thiền phái từng danh tiếng
Chùa Ngọ:Nhân Tông Phật đón chờ
Lương Đức Thu
Xuân 1999

Kính họa bài”ĐỨC PHẬT TRẦN NHÂN TÔNG” của Cụ Lương Đức Thu

VUA TRẦN NHÂN TÔNG LÊN YÊN TỬ TU HÀNH
Lên chùa Một Mái thả hồn thơ
Sự tích vua Trần đã hiểu sơ
Giã biệt Hoàng Cung lòng chẳng tiếc
Đi vào Phật Cảnh trí hằng mơ
Bên rừng trúc rộng người tôn kính
Giữa núi tùng cao kẻ phụng thờ
Những buổi tu hành xa gái đẹp
Ngày đêm thái tử mãi trông chờ
Phạm Văn Náng (Thi Nang)

CÙNG NHAU XƯỚNG HỌA THƠ

HỒN THƠ TỎA SÁNG
Cây bút,Hồn thơ:Tỏa các nơi
Đông Tây Nam Bắc:Chốn đương thời
Mỹ Dung – Hà Nội:Lời thơ tới
Đăng Ngạn – Sài Gòn:Tiếng sáng ngời
Nguyễn Lạc – Hải Dương:Vui xướng họa
Trương Giầu – Đà Lạt:Thích chung lời
Tuyết Nhung – Bình Định:Lòng ghi tạc
Bãi cháy – Đăng Hoành:Những điểm chơi
Lương Đức Thu
Xuân 2012
Kính họa bài “HỒN THƠ TỎA SÁNG” của Cụ Lương Đức Thu là Hội viên của Trung tâm Văn học nghệ thuật Quốc gia – Hà Nội Huyện Kinh Môn – Tỉnh Hải Dương
CÙNG NHAU XƯỚNG HỌA THƠ
Vui cùng quý hữu ở nhiều nơi
Mãi tuyển vần gieo tự thiếu thời
Lẽ phải hằn tâm dường ngọc sáng
Điều hay khảm não tựa sao ngời
Ngàn hôm nhả chữ đều theo luật
Vạn buổi rèn câu đã góp lời
Kết bạn giao hòa trên cõi ảo
Bao mùa xướng họa vẫn thường chơi
Phạm Văn Náng ( Thi Nang)

NGÀY KHAI TRƯỜNG

Sơn hà rạng rỡ khắp mười phương
Rộn rã niềm vui trẻ đến trường
Gặp gỡ thầy xưa lòng sảng khoái
Quây quần bạn cũ tính hiền lương
Tưng bừng trống giục trong ngàn xã
Lảnh lót đàn ngân giữa vạn phường
Lối thẳng hàng ngay lời nhã nhặn
Ôn tồn giọng nói để làm gương
Thi Nang