CẢNH VƯỜN XUÂN

Sau nhà mát rượi cảnh vườn xanh
Giữa buổi chiều xuân rợp lá cành
Mít đã ra chồi sương tản chậm
Mai vừa nảy lộc gió lùa nhanh
Đầy bông mỗi chậu điều mơ thỏa
Trĩu quả từng cây việc ước thành
Ẩn chỗ quê nghèo không hám lợi
Lui về xóm cũ chẳng cầu danh
Thi Nang

TIẾNG GÀ TRƯA KHƠI THUỞ ĐƯA ĐÒ QUA SÔNG

Ven rào chợt trỗi tiếng gà trưa
Lẻ bóng ngồi xem những chậu dừa
Ngoảnh lại quê nghèo thương lớp cũ
Quay về ngõ quạnh nhớ trường xưa
Tình sâu tạc não còn nghe thiếu
Nghĩa nặng hằn tâm chẳng thấy thừa
Đã trải nhiều phen làn sóng dập
Qua rồi một thuở chuyến đò đưa
Thi Nang

KỶ NIỆM ÙA VỀ TRƯỚC CẢNH HOÀNG HÔN

Chân trời ẩn hiện bóng tà dương
Dõi bước người đi ở vệ đường
Giữa ngọn sương mờ chưa hết phủ
Trên cành nắng nhạt vẫn còn vương
Khơi ngày tiễn bạn khi lìa lớp
Gợi buổi hồi quê lúc giã trường
Mãi khắc trong lòng bao kỷ niệm
Yêu nghề chẳng ngại đến mười phương
Thi Nang

THĂM LẦU ÔNG HOÀNG NHỚ NHÀ THƠ HÀN MẶC TỬ

Ngôi lầu thuở trước vẫn còn đây
Chẳng rõ về đâu bóng nguyệt đầy
Cạnh bãi hôm nào xem biển sóng
Ven bờ buổi nọ ngắm trời mây
Đìu hiu lối cũ chòm cây trụi  
Quạnh quẽ đồi xưa đám cỏ gầy  
Mãi nhớ nhà thơ Hàn Mặc Tử
Sao dời vật đổi nỗi buồn vây 
Thi Nang