NHÌN MƯA NHỚ KỶ NIỆM XƯA(nđt)

Lưng trời đã tụ rất nhiều mây
Gió mạnh càn qua bẻ liễu gầy
Hứng giọt mưa tràn tươi bãi cỏ
Theo dòng nước đổ đẫm vườn cây
Bên thềm lặng ngắm bồn mai sũng…
Trước cửa thầm trông chậu nhãn đầy…
Chạnh nhớ ngày xưa rời nẻo cũ
Lâu rồi kỷ niệm vẫn còn đây
Thi Nang

DẠY ĐÊM

Bao năm xưa đã qua rồi,
Nhớ người bạn gái một thời dạy đêm,
Vùng quê xa tít mây êm
Bóng đen thả xuống có thêm ngọn đèn ,
Trong phòng lớp học bảng đen,
Cô trò tranh thủ cài then hoc bài,
Vùng xa chẳng quản đường dài ,
Cô mang con chữ giảng bài học hay,
Một năm có bấy nhiêu ngày,
Tấm lòng con trẻ vui ngày thâu đêm
Nguyễn Du

ĐƯỜNG CHIỀU XA THẲM (nđt)

Chân trời đỏ sẫm bóng tà dương
Hối hả người đi giữa dặm trường
Ngọn liễu im lìm nơi cuối nẻo
Cây mì ủ rũ chốn đầu nương
Khơi hình bạn cũ luôn trìu mến
Gợi cảnh quê nghèo mãi nhớ thương
Quạnh quẽ rừng sâu mờ khói tỏa
Phồng chân vẫn bước ở trên đường
Thi Nang
Thân tặng cô giáo L…,người em gái Bình Dương,vai mang ba lô,phải đi bộ vượt qua đường dài hơn 20km để làm công tác xóa mù chữ,kỷ niệm mùa hè 1976

NHÌN MƯA NHỚ ĐƯỜNG XƯA NẺO CŨ (nđt)

Bên thềm lặng ngắm buổi chiều mưa
Nước chảy tràn sân đẫm chậu dừa
Cúi mặt âm thầm thương nẻo cũ
Nghiêng đầu lặng lẽ nhớ đường xưa
Vầng trăng thuở ấy treo nhành liễu
Ngọn sóng ngày nao đẩy rễ gừa
Đối cảnh khơi hình luôn ngưỡng mộ
Tâm còn đọng mãi chuyến đò đưa
Thi Nang

NHỚ NẺO ĐƯỜNG XA (nđt)

Trên cành tẻ nhạt nắng chiều vương
Lặng lẽ người đi khuất nẻo đường
Giã biệt quê nghèo tâm tủi nhớ
Chia lìa xóm nhỏ dạ sầu thương
Từng thu trở lại miền sơn dã
Mỗi hạ về thăm cảnh phố phường
Vững chí băng rừng qua dặm thẳm
Yêu nghề tải chữ đến mười phương
Thi Nang

TRƯA HÈ (nđt)

Vẳng lại cung đàn lẫn tiếng ve
Gà ru giấc ngủ giữa trưa hè
Khơi hình gợi ảnh thường mơ thấy
Gửi giọng trao lời vẫn ước nghe
Chậu đã tươi màu trang đỏ chói *
Quày đang trĩu quả chuối xanh lè **
Tinh thần nhẹ nhõm bên hàng trúc
Thể xác an nhàn cạnh lũy tre
Thi Nang
* bông trang = hoa đơn
** Quày = Buồng