TẤM GƯƠNG TRUNG LIỆT DIỄN CA (tt)

Chốn xà lim chàng mong nhớ mãi
Bỗng nhiên kỷ niệm lại tràn về
Nhớ đôi mắt của hiền thê
700.Ở Nga đông đến lạnh tê tái người
Nhớ lúc cùng ngồi nơi ghế đá
Trong công viên thong thả dạo quanh
Bên nhau giây phút yên lành
Viết thơ phổ nhạc tạo thành bài ca…
Qua bao ngày khảo tra,giam giữ
Kiên tâm chịu nhiều thứ cực hình
Nên Hồng Phong đã hy sinh
Tận trung với Đảng,tận tình với dân
Lúc lâm chung ân cần nhắn gởi:
710.”…Nhờ đồng chí nói với Đảng ta
Tới giờ phút sắp đi xa
Hồng Phong chiến đấu,xông pha đến cùng
Vẫn một lòng thủy chung son sắt
Với niềm tin bền chặt vững vàng
Sẽ giành thắng lợi vẻ vang
Tương lai nước Việt huy hoàng,xanh tươi…”
Vô cùng tiếc thương Người Cách Mạng
Suốt cuộc đời vì Đảng vì dân
Luôn luôn giữ vững tinh thần
720.Vào tù ra khám bao lần sá chi
Đã cùng nhau kiên trì vượt khó
Máu anh hùng nhuộm đỏ nhà lao
Hy sinh để cứu đồng bào
Nghìn thu tỏa sáng như sao giữa trời
Sống mãi trong tim người nước Việt
Rạng rỡ danh tuấn kiệt ngàn nơi
Tấm gương trung liệt sáng ngời
728.Nhân dân,chiến sĩ đời đời tri ân
Thi Nang
Viết xong vào lúc 10 giờ 54 phút sáng,ngày 29/3/2019 tại ấp Gò Nổi,xã An Nhơn Tây,huyện Củ Chi,thành phố Hồ Chí Minh (ngày 24/02/2019-năm Kỷ Hợi)
Trân trọng cảm ơn quý thi hữu và độc giả đã dành chút thì giờ quý báu để đọc tác phẩm “TẤM GƯƠNG TRUNG LIỆT DIỄN CA” này.

TẤM GƯƠNG TRUNG LIỆT DIỄN CA (tt)

Lê Hồng Phong ngồi trong ngục thất
Lính Ấn Độ từ đất liền ra
Cùng nhau nói chuyện qua loa
Hồng Phong bỗng hỏi dò la lính này:
“Nữ đồng chí Minh Khai người Việt
Xét xử chưa? Ông biết hay không?”
Vừa khơi lại cảnh đau lòng
680.Vẫn còn in đậm ở trong tâm người
Nhớ Minh Khai lìa đời buổi ấy
Lòng người lính cảm thấy nao nao
Nghiêng mình ngả mũ cúi chào
Trong niềm xúc động nghẹn ngào thốt ra:
“Minh Khai bị người ta xử bắn
Nên bà lớn ắt hẳn mất rồi!”
Hồng Phong nghe kể khúc nôi
Vô cùng đau đớn,bồi hồi tiếc thương.
Chàng trông về quê hương buồn bã,
690.Như là pho tượng đá im lìm
Lặng nghe nhoi nhói con tim
Vợ hiền khuất núi biết tìm nơi đâu!
Bé Hồng Minh ban đầu mất mẹ
Rồi đây ái nữ sẽ mất cha
Thương con nhớ vợ thiết tha
Hồng Phong cảm thấy xót xa trong lòng
Thi Nang
(còn tiếp)

TẤM GƯƠNG TRUNG LIỆT DIỄN CA (tt)

Không hề e quân thù đàn áp
650.Nàng nói bằng tiếng Pháp đôi lời
Để Tây thấu hiểu sự đời
Việc làm chính nghĩa của người Việt Nam
Quyết nói cho lũ tham tàn rõ
Còn xâm lược ắt có chiến chinh
Dân ta yêu chuộng hòa bình
Xả thân cứu nước,quên mình đuổi Tây
Nàng ngã xuống,trời mây man mác
Sau khi nêu tội ác quân thù
Từ đây thoát khỏi ngục tù
660.Minh Khai giã biệt nghìn thu nước nhà
Đang tuổi thanh xuân mà vĩnh quyết
Những người con nước Việt anh hùng
Trải qua lắm cảnh lao lung
Nhân dân,đồng chí vô cùng tiếc thương
Hồng Phong ở khám đường Côn Đảo
Chưa nhận được tin báo về nàng
Minh Khai đã xuống suối vàng
Ra đi mãi mãi mà chàng chẳng hay.
Kể từ ngày Minh Khai tạ thế
670.Hy sinh để bảo vệ sơn hà
Hơn mười tháng đã trôi qua
Trưa hè nung nấu đảo xa oi nồng
Thi Nang
(còn tiếp)

TẤM GƯƠNG TRUNG LIỆT DIỄN CA (tt)

Cuộn mảnh giấy nhanh và gọn quá!
Nhét vào điếu thuốc lá vừa xong
Gởi ra Côn Đảo cho chồng
In hình khắc bóng ở trong tim nàng.
Rồi vội vàng gởi lời cảm tạ
630.Những người đồng chí đã nhiệt tình
Bấy lâu nuôi dưỡng Hồng Minh
Ân cần chăm sóc,hết mình giúp nhau.
Thật đớn đau lòng con hiếu thảo
Nàng tước vải quần áo trong tù
Để đan áo gối công phu
Gởi về tặng mẹ cần cù,giỏi giang.
Những cán bộ gan vàng dạ sắt (*)
Đã bị bắt giam ở nhà lao
Khổ thân các bậc anh hào
640.Công to,đức tốt,thanh cao,nhân từ
Ngày ấy,ra ngã tư Giếng Nước (**)
Cùng Minh Khai đứng trước pháp trường
Bị Tây xử bắn thảm thương
Nhiều người cộng sản kiên cường hy sinh.
Trước khi Pháp thi hành bản án
Nàng bình thản diễn thuyết thao thao
Với lòng yêu nước dạt dào
Giúp cho chiến sĩ,đồng bào mình nghe.
Thi Nang
(còn tiếp)
+ Ghi chú:
(*): là các đồng chí như: Hà Huy Tập,Võ Văn Tần,Nguyễn Văn Cừ (cháu 17 đời của Nguyễn Trải),Nguyễn Hữu Tiến,Phan Đăng Lưu…
(**): ngày 28/8/1941,Minh Khai cùng các đồng chí nêu trên đã bị thực dân Pháp xử bắn tại ngã tư Giếng Nước (nay là trước sân Trung tâm Y tế huyện Hóc Môn,TP Hồ Chí Minh)

TẤM GƯƠNG TRUNG LIỆT DIỄN CA (tt)

Nàng tìm cách góp phần lãnh đạo
Để cùng nhau kiến tạo phong trào
Chung lòng hợp sức đồng bào
Công đồn chẳng ngại,vượt hào sá chi
Cuộc khởi nghĩa Nam Kỳ bùng nổ
Quân thù đã khủng bố dã man
Giặc Tây đàn áp bạo tàn
Nhiều người Cách mạng trung can bị đày
Nàng nhiệt tình hăng say cứu nước
610.Pháp không khuất phục được Minh Khai
Chúng liền kết án khổ sai
Buộc nàng phải chịu tù đày chung thân
Để uy hiếp tù nhân cộng sản
Pháp tăng thêm hai án tử hình
Minh Khai trước lúc hy sinh
Nàng đề ra việc tự mình làm ngay
Đã âm thầm viết vài dòng chữ:
“Hứa với anh,em giữ lòng son
Luôn luôn thương nhớ chồng,con
620.Dù cho ngã xuống,không còn gặp anh
Nguyện suốt đời trung thành với Đảng
Mãi là người Cách mạng kiên cường
Mong anh ở chốn khám đường
Trui rèn nghị lực phi thường vượt qua”
Thi Nang
(còn tiếp)

TẤM GƯƠNG TRUNG LIỆT DIỄN CA (tt)

Lần thứ hai bước vào ngục thất
Lê Hồng Phong nếm mật nằm gai
Làm thơ để tặng Minh Khai
580.Ngầm nhờ người gởi đến tay của nàng
Câu thơ chàng viết trên quạt giấy
Nàng đọc xong bỗng thấy lệ trào
Xót thương một đấng anh hào
Mới ra cửa khám lại vào nhà giam
Bao tháng ngày đồng cam cộng khổ
Dù nguy nan vẫn cố vượt qua
Quân thù tiếp tục khảo tra
Thế mà chúng chẳng tìm ra được gì
Lũ giặc Tây lương tri đã cạn
590.Tòa tiểu hình kết án Hồng Phong
Năm năm phải chịu xiềng gông
Mười năm quản thúc,điều không ai ngờ!
Rồi sau đó rời bờ tách bến
Giặc đưa chàng ra đến biển khơi
Giam vào ngục tối xa vời
Chàng nơi Côn Đảo,nàng nơi Sài Gòn. 
Ở trong tù héo hon thể xác
Minh Khai vẫn liên lạc bên ngoài
Qua nhiều sóng gió chông gai
600.Bền gan giữa cảnh tù đày khổ thân
Thi Nang
(còn tiếp)

TẤM GƯƠNG TRUNG LIỆT DIỄN CA (tt)

Nàng ân cần trả lời nhỏ nhẹ:
“Em tin vượt cạn sẽ vuông tròn
Nương nhờ cô bác bà con
Anh đừng lo nghĩ héo hon cả người”
Trước phút rời xa,chàng dặn vợ:
“Sau khi em sinh nở yên lành
Chuyển vài dòng chữ cho anh
560.Từng ngày mong nhớ,từng canh ngóng chờ”
Nàng đã viết lá thơ đem gởi
Thế mà vẫn chưa tới tay chồng
Tình cờ,ở chốn hỏi cung
Cô Trinh ngầm báo cho Hồng Phong rồi (*)
Thật xót xa khi ngồi kế cận
Vờ không quen không nhận biết nhau
Dù cho trong dạ đớn đau
Nhưng luôn giữ vẹn trước sau một lòng
Minh Khai xót thương chồng khổ sở
570.Bị giặc Tây bắt bớ hai lần
Giam cầm đày đọa tấm thân
Dẫu nguy vẫn giữ tinh thần trung kiên
Lần đầu tiên ở trong nhà đá
Sau nửa năm được thả cho về
Hồng Phong phải trở lại quê
Quân thù quản chế khó bề vãng lai
Thi Nang
(còn tiếp)
+ Ghi chú:
(*): Cô Trinh: là bà mụ đỡ Lê Nguyễn Hồng Minh

TẤM GƯƠNG TRUNG LIỆT DIỄN CA (tt)

Thằng Tây lai am tường tiếng Việt
530.Hỏi: “Hai Người quen biết nhau không?”
Minh Khai một mực cùng chồng 
Trả lời “không biết” để phòng sài lang
Thằng Tây lai sỗ sàng tức giận:
“Sao chúng mày chẳng nhận nhau đi!
Bọn tao cho phép hài nhi
Vào thăm bố mẹ còn gì vui hơn”.
Mặc quân thù nổi cơn thịnh nộ
Hai vợ chồng vẫn cố thản nhiên
Tỏ ra mặt lạnh như tiền
540.Đẩy lùi thái độ cửa quyền của Tây
Giặc thất bại chua cay nhăn nhó
Hai Người đã đối phó thành công
Tình riêng nén chặt vào lòng
Làm sao hiểu được? Đừng hòng moi ra!
Hồng Phong nhớ buổi xa lìa vợ
Rời nhau lần cuối ở Hóc Môn
Chàng qua sóng gió dập dồn
Nàng còn trú ngụ trong thôn Vườn Trầu
Nhìn vợ hiền,chàng âu lo quá!
550.Giữa tháng ngày nàng đã mang thai
Hồng Phong vội hỏi Minh Khai
“Khi em sinh nở nhờ ai đỡ đần?”
Thi Nang
(còn tiếp)

TẤM GƯƠNG TRUNG LIỆT DIỄN CA (tt)

Mật thám Pháp nhìn nhau thoái chí
Giải nàng sang Phú Mỹ,Sài Gòn
Kiên cường giữ vẹn lòng son
Ngày nào còn sống là còn đấu tranh
Lấy máu nàng viết thành tứ tuyệt (*)
510.Đã nêu cao khí tiết anh tài
Hiên ngang đứng giữa trần ai
Trải qua ngục thất chông gai không sờn
Nuốt căm hờn để rèn chí khí
Dù thân nàng đang bị xiềng gông
Vẫn luôn son sắt một lòng
Ngùi ngùi nhớ trẻ thương chồng thiết tha
Giặc Pháp muốn tìm ra duyên cớ
Khi biết nàng là vợ Hồng Phong
Chúng cho Năm Bắc gặp chồng
520.Để xem duyên thắm tình nồng thực hư
Hòng moi được tâm tư tình cảm
Trong lòng người can đảm kiên trung
Pháp dùng thủ đoạn hỏi cung
Bày mưu tính kế vô cùng hiểm sâu
Hai vợ chồng bấy lâu cách trở
Cùng nhau gặp lại ở lao tù
Dằn lòng trước mặt quân thù
Giả vờ xa lạ,mặc dù thân thương
Thi Nang

(còn tiếp)
+ Ghi Chú:
(*): tứ tuyệt :là hai bài thơ như sau:
- Minh Khai lấy máu mình viết lên cửa xà lim:
Dù đánh dù treo càng cương quyết
Dù kìm,dù kẹp,chẳng sai lời:
“Hy sinh phấn đấu vì nhiệm vụ
Triệt để thực hành chết mới thôi”
- Minh Khai còn lấy máu viết lên tường nhà giam:
Vững chí bền gan ai hỡi ai
Kiên tâm giữ dạ mới anh tài
Thời cuộc đẩy đưa người chiến sĩ
Con đường cách mạng vẫn chông gai

TẤM GƯƠNG TRUNG LIỆT DIỄN CA (tt)

Hôm ấy,nàng rối bời đầu óc
Dùng tã dày để bọc hài nhi
Trao con cho bạn bế đi
Bùi ngùi trước phút chia ly đoạn trường
Xe thổ mộ trên đường rải đá
Nàng nhìn theo tím cả hoàng hôn
Con về Bà Điểm,Hóc Môn
Nương nhờ cơ sở ở thôn Vườn Trầu
Nàng không ngại dãi dầu sương gió
490.Đã bền gan vượt khó bao lần!
Cải trang thành một nông dân
Dấn thân vào nẻo đường trần chông gai
Lúc ban mai,Minh Khai đã đến
Cơ sở mới ở bến Bình Đông
Nào hay bại lộ việc công
Nên nàng bị bắt,đau lòng xiết bao!
Pháp đã giam nàng vào bốt giặc
Chúng khảo tra Năm Bắc máu sa (*)
Chịu đòn nát thịt tan da
500.Quân thù tra tấn rất là dã man
Như “máy bay lên sàn” sởn gáy
Hoặc đóng đinh vào mấy ngón tay…
Nàng luôn cương quyết không khai
Dù cho quằn quại hình hài đớn đau
Thi Nang
(còn tiếp)
+ Ghi chú:
(*): Năm Bắc : là tên gọi khác của Nguyễn Thị Minh Khai